Anh Đo Em Ln Cha


Anh đo em ln cha,
Giữa đường trời đổ mưa.
Cả hai cng lạnh lắm,
Ngồi bn nhau suốt trưa.

Du em vo hốc đ,
Dưới tượng Phật từ bi.
Ngoi kia mưa rỉ rả,
Em cầu xin những g ?

Em khấn nguyện duyn mnh,
Được sắt son niềm tin.
Sấm st đời ging tố,
Th thầm em tụng kinh...

Đ mấy ma Xun qua,
Anh hnh qun rất xa.
Lao mnh vo chiến địa,
Vẫn ngng trng tin nh.

Khoc o trận về thăm,
Hiu hắt dưới trăng rằm.
Mờ mờ con dốc cũ,
Bng người xưa, biệt tăm...

Em đi, xa tt nơi no ?
Hỏa chu rơi rụng, chiến ho ngẩn ngơ!
Bao giờ cho đến bao giờ,
Nương theo nh chớp, đọc thơ cng sầu!

HONG NGỌC VĂN
TQLC, KBC. 3337