HOÀNG NGỌC VĂN

  • Tiểu Sử vắn tắt:

- Tên thật cũng là bút hiệu : Hoàng Ngọc Văn

- Trước 1975 : Giáo chức, Hành chánh, Quân Đội (TQLC),

- Giải nhất Thơ & Câu Đối năm 1990 & 1991 tại Hội Tết, Bắc California,

- Có thơ trong sách Giáo Khoa Việt ngữ,Cấp 10 Chúng Em Cùng Học” của TT Việt Ngữ Văn Lang, (năm 1983-2004),

- Đă ra mắt 3 Thi tập : * “Oanh Kích tự do” - “Lăi được tiếng cười”- “Cuộc đời” - “One’s Life” bằng song ngữ. Dịp này, Thị Trưởng Milpitas cấp bằng Công Dân Danh Dự của Thành phố Milpitas,

* Đă có 2 bài thơ Anh ngữ được chọn đăng vào 2 Tuyển tập “Thư Viện Quốc Tế Thi Ca” “Tiếng Thơ Hoa Kỳ”,

* Có 5 bài thơ tiếng Anh & Việt, đă phổ nhạc, được Hăng sản xuất đĩa nhạc Hoa Kỳ HillTop Record & AmeRecords ở Hollywood kư giao kèo xuất bản, trong đó bài “Let’s get a share” (Xin chia xẻ) xuất bản chung trong CD mang tên “America At War”, (Nước Mỹ trong chiến tranh),

- Hợp tác cùng với :

Thi sĩ  Hà Thượng Nhân, phụ trách mục “Đàn Ngang Cung” cho nhật báo “VN Mới” và Thơ, Văn với “Thế Hệ” tại Texas,

- Biên tập viên, đóng góp Thơ,Văn thường xuyên cho nhiều tờ báo tại địa phương San Jose và khắp nơi trên thế giới.

- Sáng lập & cựu TTK. Thi Văn Đoàn Bốn Phương

  • Đôi Nét về Nhà Thơ Trào Phúng HOÀNG-NGỌC VĂN

Qua Lời Giới Thiệu của Nhà Thơ Lăo Thành HÀ-THƯỢNG-NHÂN

 

ĐỌC HOÀNG NGỌC VĂN

Thơ Hoàng Ngọc Văn phần lớn là loại thơ trào phúng. Đó là loại thơ mà tôi vẫn xử dụng khi phụ trách mục Đàn Ngang Cung trên báo Tự Do ngày trước. V́ thế, nếu Hoàng Ngọc Văn có nhờ tôi viết cho vài hàng trên đầu sách cũng là lẽ tự nhiên.
Cười cợt nhưng không lố lăng, không độc ác; châm biếm, như vậy, cũng là một cách để sửa đổi những thói hư tật xấu của con người. Không được thế nữa th́ ít ra cười vẫn vui hơn là khóc. Một dân tộc thích đùa là một dân tộc trẻ. Hoàng Ngọc Văn là một con người trẻ - Trẻ không phải ở tuổi tác - mà ở tâm hồn. Cho nên anh dám viết rằng : nếu Diana mà yêu anh th́ nàng đă không đến nỗi mạng vong. Hoàng Ngọc Văn thừa biết, anh chẳng thể nào sánh duyên được với Diana, nhưng ai cấm anh mơ mộng ?
Cũng như ngày xưa Tản Đà yêu Chiêu Quân, khóc Chiêu Quân. Chiêu Quân, kể về tuổi là cụ tổ nhiều đời của Tản Đà. Nhưng Tản Đà vẫn yêu một người đẹp có tên là Chiêu Quân :

Cô ơi ! cô đẹp nhất đời,
Mà cô mệnh bạc, thợ trời cũng thua.

Người ta vẫn bảo châm biếm, nói bóng, nói gió là vơ khí của kẻ yếu. Yếu cho nên không dám nói thẳng vào mặt kẻ thù mà phải xỏ xiên, luồn lách. Người thơ, ngoài ng̣i bút c̣n có ǵ nữa đâu mà chẳng là kẻ yếu ?
Tuy là thơ trào phúng, nhưng thơ Hoàng Ngọc Văn vẫn đầy chất trữ t́nh :
.....
Hỡi ai c̣n tưởng giống ṇi,
Lang thang sống măi quê người được chăng ?
Vận nhà như thể con trăng,
Đêm đen ta chuyển đêm rằm cho quê.

Hoàng Ngọc Văn là người nắm rất vững kỹ thuật thi ca cổ điển. Giữa cuộc sống lưu vong, thỉnh thoảng có một vài nụ cười kiểu Hoàng Ngọc Văn kể cũng là một niềm an ủi. Anh nói đúng :

Thanh tục, tục thanh ư mỗi người,
Tôi buồn, đành viết để mà chơi.
Đường trần cám cảnh đời đen bạc,
Há dễ đào đâu được trận cười ?

Tôi mong nụ cười dí dỏm, hóm hỉnh của anh sẽ được bạn đọc hân hoan đón nhận.

San José, ngày 29-3-1999

HÀ THƯỢNG NHÂN