Thi Tập Lăi Được Tiếng Cười

Tác giả Hoàng Ngọc Văn
(408) 287-0621

 

  • ĐỌC HOÀNG NGỌC VĂN

    Thơ Hoàng Ngọc Văn phần lớn là loại thơ trào phúng. Đó là loại thơ mà tôi vẫn xử dụng khi phụ trách mục Đàn Ngang Cung trên báo Tự Do ngày trước. V́ thế, nếu Hoàng Ngọc Văn có nhờ tôi viết cho vài hàng trên đầu sách cũng là lẽ tự nhiên.
    Cười cợt nhưng không lố lăng, không độc ác; châm biếm, như vậy, cũng là một cách để sửa đổi những thói hư tật xấu của con người. Không được thế nữa th́ ít ra cười vẫn vui hơn là khóc. Một dân tộc thích đùa là một dân tộc trẻ. Hoàng Ngọc Văn là một con người trẻ - Trẻ không phải ở tuổi tác - mà ở tâm hồn. Cho nên anh dám viết rằng : nếu Diana mà yêu anh th́ nàng đă không đến nỗi mạng vong. Hoàng Ngọc Văn thừa biết, anh chẳng thể nào sánh duyên được với Diana, nhưng ai cấm anh mơ mộng ?
    Cũng như ngày xưa Tản Đà yêu Chiêu Quân, khóc Chiêu Quân. Chiêu Quân, kể về tuổi là cụ tổ nhiều đời của Tản Đà. Nhưng Tản Đà vẫn yêu một người đẹp có tên là Chiêu Quân :

    Cô ơi ! cô đẹp nhất đời,
    Mà cô mệnh bạc, thợ trời cũng thua.

    Người ta vẫn bảo châm biếm, nói bóng, nói gió là vơ khí của kẻ yếu. Yếu cho nên không dám nói thẳng vào mặt kẻ thù mà phải xỏ xiên, luồn lách. Người thơ, ngoài ng̣i bút c̣n có ǵ nữa đâu mà chẳng là kẻ yếu ?
    Tuy là thơ trào phúng, nhưng thơ Hoàng Ngọc Văn vẫn đầy chất trữ t́nh :
    .....
    Hỡi ai c̣n tưởng giống ṇi,
    Lang thang sống măi quê người được chăng ?
    Vận nhà như thể con trăng,
    Đêm đen ta chuyển đêm rằm cho quê.

    Hoàng Ngọc Văn là người nắm rất vững kỹ thuật thi ca cổ điển. Giữa cuộc sống lưu vong, thỉnh thoảng có một vài nụ cười kiểu Hoàng Ngọc Văn kể cũng là một niềm an ủi. Anh nói đúng :

    Thanh tục, tục thanh ư mỗi người,
    Tôi buồn, đành viết để mà chơi.
    Đường trần cám cảnh đời đen bạc,
    Há dễ đào đâu được trận cười ?

    Tôi mong nụ cười dí dỏm, hóm hỉnh của anh sẽ được bạn đọc hân hoan đón nhận.

    San José, ngày 29-3-1999

    HÀ THƯỢNG NHÂN
    ==========================
     

  • DUYÊN HẠNH NGỘ
    (Thân tặng Thi hữu Hoàng Ngọc Văn, nhân
    dịp ra mắt thi phẩm “Lăi Được Tiếng Cười”)

    Có duyên ngh́n dặm cũng là gần,
    Chiến hữu, tôi thường gặp Cụ Văn.
    Thơ phú hô hào toàn xă hội,
    Văn chương kêu gọi khắp nhân quần.
    Dựng cờ bất khuất khi xung trận,
    Mang giáp oai hùng lúc xuất quân.
    Quyết đấu ngày đêm không mệt mỏi,
    Để thiên hạ biết sức công thần.

    Công thần v́ nước tỏ ḷng trung,
    Phụng sự ngày đêm chẳng ngại ngùng.
    Phục kích hàng ngang trừ bạo nghịch,
    Tấn công bọc hậu diệt tàn hung.
    Truy lùng cặn kẽ từng hang ổ,
    Thám thính chi li khắp các vùng.
    Chẳng quản giao tranh tao ngộ chiến,
    Nếu không hàng phục, quyết không dung.

    San Jose, cuối xuân 1999 TRƯỜNG GIANG

 

==========================================

Thi Tập Lăi Được Tiếng Cười

Tác giả Hoàng Ngọc Văn
(408) 287-0621


T̀NH QUÊ
(Do Nhạc sĩ Lynh Phương phổ nhạc)

Tôi yêu tha thiết nước tôi,
Con sông uốn khúc, núi đồi mênh mang.
Lũy tre bao bọc xóm làng,
Hàng cau cao ngất mái trường thân yêu.
Tôi yêu ngọn gió, cánh diều,
Mục đồng ngất ngưởng,
nắng chiều nghiêng nghiêng.
Ầu ơ tiếng hát mẹ hiền,
Vơng đưa kẽo kẹt, tôi yên giấc nồng.
Tôi yêu cô lái bên sông,
Nhặt khoan đưa khách, má hồng xinh xinh.
Bâng khuâng tôi nhớ mái đ́nh,
Cây đa bến cũ, ân t́nh mờ sương.
Xa xa in bóng giáo đường,
Nắng mưa dầm dăi, tiếng chuông vọng về.
Tôi yêu mái rạ xóm quê,
Khói lam chiều tỏa, đê mê cơi ḷng.
Bên trời lận đận, long đong,
Vẳng nghe tiếng Quốc, lệ trong nhạt nḥa !
Quê hương, đất nước hiền ḥa,
Nhớ thương vời vợi, sơn hà Việt Nam...

HOÀNG NGỌC VĂN
=========================


NHỚ QUÊ
TÔN THẤT XỨNG : Họa


Ai về nhắn với quê tôi,
T́nh tôi với nước một trời mang mang.
Nhớ sông Hương chảy qua làng,
Tiếng ḥ mái đẩy muôn vàn thương yêu.
Nhớ xưa đồng nội những chiều,
Phất phơ gió thổi,
cánh diều ngửa nghiêng.
Nhớ lời mẹ dạy dịu hiền :
Con c̣n măng dại ngủ yên giấc nồng.
Mai nầy đền đáp núi sông,
Thân trai nhẹ tựa lông Hồng xinh xinh.
Nhớ cây thông mọc đầu đ́nh,
Bốn mùa dạo khúc tâm t́nh gió sương.
Bâng khuâng tôi nhớ thánh đường,
Lời kinh cầu nguyện Chúa thương vọng về.
Nắng hè rạ ngát hương quê,
Thoảng nghe tiếng Quốc, tôi tê tái ḷng.
Bây giờ phải bước long đong,
Thương về cố quận, mắt trong lệ nḥa.
Những mong trăm họ thuận ḥa,
Chung lưng diệt cộng, xây nhà Việt Nam.

Montréal, ngày 12-12-2003
Cám ơn Đệ đă họa bài Khóc Nam Quan và đă tặng Huynh bài T́nh Quê.

TÔN THẤT XỨNG (Kư tên)
==========================


TƯỞNG GIỐNG
THƯƠNG N̉I


“Ngày ngày chào lá Quốc kỳ,
Nhớ người chiến sĩ chết v́ non sông.
Nhớ xưa bao vị anh hùng,
Phất cờ độc lập thành công hoàn toàn”. (*)

Dù cho cách trở quan san,
Ta về dựng lại cờ vàng khắp nơi.
Hỡi ai c̣n tưởng giống ṇi,
Lang thang sống măi quê người được chăng ?

Vận nhà như thể con trăng,
Đêm đen ta chuyển đêm rằm cho quê.
Ầm ầm dưới ánh trăng thề,
Tiếng chân sấm dậy ta về cứu dân.

HOÀNG NGỌC VĂN
(*) Thơ Đằng Phương Nguyễn Ngọc Huy
=========================


GỌI HỒN SÔNG NÚI

Nước tôi có Nguyễn Tri Phương,
Sa vào tay giặc của phường xâm lăng.
Chịu đau, nhịn đói chết cam,
Không cho băng bó, không màng lợi danh.
Hà Thành Hoàng Diệu liệt oanh,
Xét ḿnh là tướng theo thành hủy thân.
Một ḷng vị quốc vong thân,
Không hèn chịu nhục, vinh thân đầu hàng.
Anh thư liệt vị nhị Trưng,
Mê Linh một cơi xưng hùng, kém ai ?
Triệu Trinh một nữ anh tài,
“Ḱnh ngư, sóng dữ dẹp ngoài biển Đông”.
Nam nhi so với má hồng,
Cổ kim mấy kẻ, Tây, Đông mấy người ?
“Phấn son tô điểm cho đời,
Nữ nhi rạng mặt giống ṇi Việt Nam”.
Sắt son một Dạ Trạch Vương,
Nằm gai nếm mật t́m đường cứu dân.
Đầm sâu nước độc liều thân,
Gây hao binh tướng, công thần ngoại xâm.
Trần B́nh Trọng, tướng nhà Trần,
“Nước Nam thà quỷ, vương Tần chẳng ham”.
Kinh thiên động địa Quang Trung,
Đuổi Tôn Sĩ Nghị; vẫy vùng dọc ngang !
Vang lừng long mạch nước Nam :
Địa danh nhân kiệt hiên ngang với đời.
Nước tôi nghèo há kém người ?
Khí thiêng sông núi đắp bồi giang san.
Ngàn năm tôi vẫn Việt Nam,
Hùng Vương Quốc Tổ khói nhang gọi hồn.

HOÀNG NGỌC VĂN
=========================

THƠ CHÚC XUÂN

Bắt chước ai, tôi cũng chúc Xuân,
Chúc dân tỵ nạn mọi thành phần.
No cơm ấm cật đừng khoe mẽ,
Áo gấm xum xoe bớt bớt dần...

Chúc những mặt mo khắp đó đây,
Làm ơn tỉnh táo chớ đừng say.
Nếu tin Việt Cộng mà mê nó,
Xin cứ hồi hương. Chớ múa may.

Chúc từng khúc ruột ở quê hương,
Giành được Tự Do khắp nẻo đường.
Dân Chủ, Nhân Quyền, Nam chí Bắc
Yêu thương nở rộ khắp muôn phương !

Dặm trường xa cách mấy trùng dương,
Thăm thẳm, nhưng ḷng vẫn nhớ thương.
Viễn xứ vọng hồn về cố quốc,
Tha hương luống những dạ sầu vương !

Ngong ngóng ngày đêm một lối về,
Chí trai thỏa nguyện với sơn khê.
Bước chân lưu lạc dừng non nước,
Ngong ngóng ngày đêm một lối về...

HOÀNG NGỌC VĂN
============================


SAO CHỊ KHÔNG VỀ ?
Chiều chiều ra đứng ngơ sau,
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.
(Ca dao)

Em trách: “Tại sao chị chẳng về,
Thăm đàn em dại với bờ tre.
Cụm mai trước cổng gần cây khế,
Mấy độ Xuân về hoa đỏ hoe ?!

Mỗi chiều thấp thoáng cuối con đê,
Chị đứng đợi em dẫn nghé về.
Ngất ngưởng ḿnh trâu như hiệp sĩ,
Dừng cương, em kể chuyện lê thê...
Bờ hoa dâm bụt ở hông sân,
Như thể ủ ê nhớ cố nhân.
Ngày trước chị thường hay cắt xén,
Nâng niu như h́nh bóng t́nh nhân !

Chị ơi, sao chị vẫn chưa về,
Biền biệt phương trời có nhớ quê ?
Đất khách có c̣n thương lũ trẻ
Chiều chiều thơ thẩn ở bờ đê” ?!

Mượn trang giấy trắng gửi về em,
Thao thức ngày đêm lại xót thêm
Vong quốc càng thương miền cố xứ,
Nhớ ao cá nhỏ, nhớ đồi sim...

Dẫu thương, chị quyết vẫn chưa về,
Khi bóng quân thù độc ác kia
Vẫn thói điêu ngoa, người dạ thú,
Âm thầm máu vẫn đổ chân đê...

Chị biết Đảng “gù” em dệt thơ,
Gợi ḷng nai nhỏ nhớ rừng mơ.
Ḷng son, chị há theo phường giặc,
Sen trắng đời nào để bợn nhơ ?

Chị sẽ trở về giữa triệu quân,
Đánh tan giặc Cộng, lũ vô thần.
Ṿng tay ôm chặt đàn em dại,
Nối lại t́nh xưa, viếng cố nhân...

HOÀNG NGỌC VĂN
==========================


MỪNG AI C̉N MẸ
Kính tặng những người con có hiếu.
Không tặng kẻ bất hiếu.

Lâm râm thắp nén hương ḷng,
Kính dâng Mẹ đă long đong, mỏi ṃn.
Trọn đời tất tả v́ con,
Hy sinh đời Mẹ, vuông tṛn đời con !

Chợt nhớ: hôm nao Mẹ hăy c̣n,
Tôi thường hờ hững đạo làm con.
Cố t́nh quên lăng ơn trời bể,
Sinh đẻ, nuôi tôi đến héo ṃn !
Ngang ngược chẳng nghe lời Mẹ khuyên,
Kết bè lập đảng “nhót” triền miên...
Túng tiền, đói thuốc tôi tra Mẹ,
Giấu Bố, Mẹ buồn khóc suốt đêm !

Phạm Công từng dắt Mẹ ăn mày,
Hiếu thảo gương c̣n rạng đến nay.
Kim cổ, ai thương phường bội bạc ?
Nhắc chi thêm bẩn thế gian này !

Mừng ai c̣n Mẹ ở trên đời,
Bất hạnh, tủi buồn những kẻ côi !
Tôi quá lục tuần nhưng mất Mẹ,
Đêm ngày ân hận măi đầy vơi..!

Bao giờ gặp lại Mẹ tôi đây ?
Lạc lơng, bơ vơ ở cơi này.
Mơ bóng Mẹ hiền mờ mắt lệ,
Nỗi niềm thương nhớ kiếp nào khuây ?!

Nghi ngút đỉnh trầm tỏa khói hương,
Con quỳ khẩn nguyện khắp mười phương.
Cho hồn Mẹ được đầy vinh phúc,
Nhớ Mẹ, ḷng con những vấn vương...

HOÀNG NGỌC VĂN
================================


ĐƯỢC TIN BUỒN MẸ MẤT

Được tin buồn Mẹ mất,
Giữa chiều tàn cuối Đông.
Ḷng tôi đau quặn thắt,
Trời đất quay ṃng ṃng !

Thư thằng em năo nề :
“Mẹ mất, anh không về.
Khăn tang chờ rũ rượi,
Em vắt ở mộ bia” !

Người có về quê tôi,
Thăm chị, em đôi lời.
Nếu người thăm nghĩa địa,
Xin lỗi Mẹ dùm tôi !
Cũng xin tŕnh Mẹ tôi :
“Con cụ ở xa xôi.
Đang ngược xuôi xoay xở,
Vé tàu bay khứ hồi”..!

HOÀNG NGỌC VĂN
=================================


NHỚ NGHE CON !
(Giải nhất cuộc thi Thơ Xuân Canh Ngọ
1990 tại Hội Tết vùng Bắc California)

“Sang bên ấy, cố công mà đèn sách,
Đừng đua đ̣i, hư hỏng cả đời trai.
Nhớ quay về phá tan tành xiềng xích,
Mẹ trông con, hiu hắt tháng năm dài !

Con phải nhớ đồng bào ta rên xiết,
Sống đọa đầy như một kiếp ngựa trâu.
Tám mươi triệu đồng bào Nam chí Bắc,
Ngóng con về, ṃn mỏi suốt canh thâu !

Đi đến đâu, đừng quên thông tin tức,
Mẹ yên ḷng, đỡ canh cánh về con.
Đừng v́ mẹ mà đêm dài thao thức,
Nhớ nghe con, mẹ nguyện chúc b́nh an”.

Từ buổi ấy cánh chim trời viễn xứ,
Vẫn ngày đêm gắng sức, cố miệt mài.
Tôi chẳng đáng xoay chiều ṿng lịch sử,
Cũng bền gan, thỏa dạ mẹ u hoài.

Thêm một lần đón Xuân đời lữ thứ,
Nhớ mẹ hiền, xót bao triệu sinh linh.
Tôi phải về viết lại ḍng lịch sử,
Nối ân t́nh giữa trăm, triệu con tim.

HOÀNG NGỌC VĂN
===========================


THƯƠNG AI XÚC TÉP... NUÔI C̉
Tác giả đă từng chứng kiến nhiều cảnh đời éo le,
nên đă ngậm ngùi, cám cảnh viết thay cho người
bạn vong niên về một hoàn cảnh xót xa,cay đắng
mà người thơ cho là : “Thương ai xúc tép nuôi c̣”
hoặc gọi khác đi là: “Dă tràng xe cát biển Đông...”.
TÁC GIẢ

Ngày xưa c̣n ở quê nhà,
Tôi đi làm mướn gần xa mỏi ṃn.
Nuôi thân, nuôi vợ, nuôi con,
Một ḿnh nào quản héo hon, nhọc nhằn...
Đàn con lên bảy, lên năm,
Đứa c̣n ẵm ngửa, đứa nằm trơ trơ.
Vợ chồng nghèo xác, nghèo xơ,
Tương lai mù mịt, con thơ khóc ṛng.
Ḷng tôi rối tựa ḅng bong,
Mới đi kiếm khách, một ḷng ra khơi.
Đóng thuyền, ráp máy ḿnh tôi,
Lái ghe, t́m hướng nổi trôi mấy tuần.
May thay, thuyền cặp bến lành,
Đêm nằm tôi vẫn giật ḿnh, đau tim...

Gia đ́nh lập nghiệp tạm yên,
Gái ra đại học, trai nên đốc tờ.
Vợ tôi dè bỉu tôi khờ :
“Dài lưng, ăn hại, phất phơ, tà tà !
Sao không bắt chước người ta,
Đi làm kiếm bạc tậu nhà, sắm xe” ?
Bầy con kết mảng, kéo bè,
Về hùa với mẹ, hăm he tơi bời.
Một thằng chỉ thẳng mặt tôi :
“Fuck you! Tôi giận con người của ông.
Đời tôi ân hận vô cùng
Trót sinh làm kiếp con ông bất tài.
Vợ tôi chưa nghén, chưa thai,
Sợ lây gịng máu, h́nh hài giống ông.
Nếu ông lạng quạng, lông bông,
Tôi phơ mấy phát đạn đồng, chết tươi” !

Cao xanh hỏi có ông Trời,
Tuổi già tàn tạ, ḿnh tôi khóc thầm...
Khách trần ơi, hỡi khách trần,
Vắt tay mà ngẫm bức vân cẩu buồn...

HOÀNG NGỌC VĂN
============================


TA CÓ PHẢI LÀ TA ?
(Tức cảnh khi nh́n thấy 2 Cụ già từ xa xôi, ṃ mẫm lái xe lặn lội đến thăm con cháu ở San Jose)
Thấy người mà ngẫm đến ta :
Hôm nay c̣n trẻ, mai già th́ sao ?

Ông dừng xe tận cửa
Để cháu dắt bà vào.
Ông xoa đầu các cháu,
Ôi hạnh phúc dường bao !

Vô t́nh, ta nhác thấy,
H́nh ảnh thân thương này.
Khiến mơ về thuở ấy...
Mà tự vấn hôm nay :

Khi ta vừa chập chững,
Dẫn dắt, Mẹ kè bên :
“A ! con tôi đứng vững” !
Cha vỗ tay mừng, khen...

Thấm thoắt... ta hai mươi,
Lưu lạc đến quê người.
Thành ông này, bà nọ,
Cha Mẹ khóc, ta cười !

Ta luôn thăm nhớt xe,
Nhưng nào có mấy khi.
Một lời thăm Bố Mẹ,
Dù năm thuở, mười th́ ?!

Ai đẻ ta, nuôi ta,
Dỗ ta khi khóc la.
Ai bế bồng, thay tă,
Lúc nắng hạ, mưa sa ?!

Lúc nhỏ đẩy con ra,
Ta lại chạy sà vào.
Lớn lên, cha mẹ níu,
Con bỏ đi, đành sao ?!

Ta tốt nghiệp, thành công,
Cha Mẹ vẫn long đong...
Đành ḷng ta bỏ mặc,
Như muông thú bạc vong ?

Công Cha như núi Thái,
Nghĩa Mẹ tựa biển Đông.
Làm con, không trang trải,
Ta bày tṛ cướp công !?

Hôm nay trời nắng hạn,
Sẽ sấm chớp, mưa sa.
Vấn tâm, ta tự hỏi :
Ta có phải là ta ???

HOÀNG NGỌC VĂN
=================================

NGƯỜI EM XÓM ĐẠO
(Do Nhạc sĩ Lynh Phương phổ nhạc)

Lâu lắm chưa về thăm xứ đạo,
Nhớ người em nhỏ, nhớ lầu chuông.
Ngày xưa hai đứa cùng đi dạo,
Thuở ấy quen nhau cạnh giáo đường...

Vi vút thông reo lời ước hẹn,
Líu lo chim hót tiếng yêu đương.
Chập chờn hai bóng nghiêng nghiêng đổ,
Thấp thoáng vờn nhau, rộn tiếng chuông...

Ôm súng biên thùy ngắm hỏa châu,
Quặn ḷng thương nhớ, nhớ thương nhau...
Noel một bóng em đi lễ,
Hang đá năm xưa cố nguyện cầu !

Tôi trở về thăm xóm đạo xưa,
Hỏi tin người cũ luống mong chờ.
Nàng đi biền biệt từ lâu lắm,
Thấp thỏm ḷng tôi những vẩn vơ...

Tôi vẫn t́m về xóm đạo xưa,
Tháp chuông hiu hắt bóng trăng mờ.
Đàn chim biếng hót, hàng thông rũ,
Tôi khóc; giáo đường cũng ngẩn ngơ !

HOÀNG NGỌC VĂN
===============================


TIẾNG CHIM LẺ BẠN
(Do Nhạc sĩ Lynh Phương phổ nhạc)

Ngày xưa ta mới quen nhau,
Sớm chiều đuổi bướm bên cầu hái hoa.
Thế rồi chinh chiến lan ra,
Tiễn anh đến tận sân ga cuối đường...

Nghe ḷng rộn ră yêu đương,
Gục đầu em khóc, vấn vương giăng sầu !
Xụt xùi, bịn rịn bên nhau,
Nỗi niềm chưa cạn, c̣i tàu đă vang...

“Anh đi giết giặc, giữ làng,
Em về một bóng trăng tàn lẻ loi !
Ḷng thành nguyện có trăng soi,
Người trong khung cửa kẻ ngoài biên cương” !

Anh về xây tổ uyên ương,
Mới hay người ấy t́nh thương mỏi ṃn...
Trăng xưa, lối cũ vẫn c̣n,
Tiếng chim lẻ bạn nỉ non, thêm buồn...

HOÀNG NGỌC VĂN
=================================


BÓNG NÀNG TÔI MƠ

Mười năm, ngày lại tiếp ngày,
Ḷng tôi hiu hắt, mắt cay cay buồn.
Nha Trang cát trắng, trăng vàng,
Thùy dương sóng vỗ, bóng nàng tôi mơ !

Tôi có người yêu cạnh Tháp Bà
Cũng gần ngay chợ cầu Hà Ra.
Ngày xưa hai đứa c̣n đi học,
Quanh quẩn d́u nhau dưới nắng tà...

Tôi theo Công giáo, nàng theo Phật,
Mẹ chẳng bằng ḷng chuyện lứa đôi.
Nàng giận, vùng vằng thôi quấn quít,
Tôi buồn, năm tháng lặng lờ trôi...

Yêu nàng, tôi vẫn măi yêu nàng,
Khấn vái, ḷng tôi quyện khói nhang.
Bên hiếu, bên t́nh tôi cố giữ,
Mà sao ḍng lệ vẫn hai hàng !

Một chiều hoa phượng nở đầy sân,
Ve khóc, nàng buồn lệ đẫm khăn.
Văng vẳng chuông chùa ngân năo nuột,
Chia tay, tôi hẹn sẽ về thăm...
Thương nàng, thương lắm, măi c̣n thương,
Mưa nắng hôm nao một mái trường.
Kỷ niệm ấu thơ c̣n hiển hiện,
Bây giờ ngăn cách mấy trùng dương !

Mười năm, ngày lại tiếp ngày,
Ḷng tôi hiu hắt, mắt cay cay buồn.
Thương nàng, trăm nhớ, ngàn thương,
Gió se se lạnh, canh trường hắt hiu !

HOÀNG NGỌC VĂN
=================================


NHẬN ĐƯỢC THƯ EM

Nhận được thư em chiều cuối Đông,
Ḷng tôi se thắt lạnh vô cùng.
Than : con em đói, nhà bay nóc,
Rồi nhắc : “thuở nào tiếng thủy chung” !

Hai đứa ngày xưa một mái trường,
Tung tăng nào biết mối sầu vương.
Thế rồi chinh chiến lan làng xóm,
Em tiễn tôi đi tận cuối đường...

Khói lửa... tôi lăn lóc chiến trường,
Thư t́nh thưa thớt gửi người thương.
Em lầm. Tủi phận, theo duyên mới,
Tôi kiếp phong trần với gió sương...

Ba đứa con thơ... Em góa chồng,
Anh buông vũ khí, bước lưu vong.
Được thư, nức nở... thương em quá,
Thương đám con côi... thật năo ḷng..!

HOÀNG NGỌC VĂN

==============================


VỌNG CHINH PHU

Mái rạ xóm nghèo khói uốn quanh,
Cánh chim lẻ bạn, gọi trên cành.
Năo nùng, ai oán buồn thân phận,
Em vẫn đêm ngày thương nhớ anh !

Có những đêm trường ngồi đọc thơ,
Quạnh hiu một bóng dưới trăng mờ.
Cố nhân biền biệt, dài mong đợi,
Mê, tỉnh chập chờn những giấc mơ !

Mây vẫn vô t́nh ngày, tháng bay,
Pḥng đơn, gối chiếc mộng vơi, đầy.
Ngoài hiên mưa gió rơi tầm tă
Gợi nhớ men t́nh, chếnh choáng say !

Tơ duyên ước hẹn buổi ban đầu,
Nghịch cảnh đường đời, lắm bể dâu...
Đuổi bướm, hái hoa bao kỷ niệm,
Không rời một bước, măi bên nhau...

Lạnh cả trong ḷng, lệ ướt mi,
Vọng phu ngao ngán kiếp xuân th́.
Viễn khách, chinh nhân vui có bạn,
Thấu chăng thiếp đợi bóng chàng đi ?!

HOÀNG NGỌC VĂN

===================================

KHÓC XUÂN

Xuân này đến nữa đă bao xuân,
Đổi tiết, thay xuân đă mấy lần ?
Chẳng lẽ lưu vong đành trọn kiếp,
Nam nhi thẹn tiếng với tiền nhân ?

Tiếng pháo giao thừa ngỡ tiếng than,
Khóm mai hé nhụy điểm hoa vàng.
Vắn dài giọt lệ đêm trừ tịch,
Thổn thức ḍng châu quyện khói nhang !

Mừng Xuân luống những đau ḷng trẻ,
Đón Tết càng thêm tủi phận già...
Đất nước ngả nghiêng đâu kẻ sĩ,
Quê hương quằn quại mấy Kinh Kha ?

Xuân về sao lệ lại hai hàng,
Tết đến rối bời cả ruột gan...
Vận nước tang thương sao ngoảnh mặt,
Đồng bào rên xiết nỡ từ nan ?

Đồng ḷng đứng dậy, ta cùng nhau
Hải ngoại, quê hương nối nhịp cầu.
Bạn trẻ đồng tâm thù khiếp vía,
Người già nhất trí, rạng năm châu...

Con tàu Hải ngoại cặp Đồng Nai,
Thỏa dạ cố nhân, phỉ chí trai.
No gió dong buồm về khắp bến,
Sánh trai sông Cửu gái thôn Đoài...

HOÀNG NGỌC VĂN
================================


NHỚ THƯƠNG
(Thương tặng hiền nội để
cùng nhớ về thuở ban đầu)

Nằm đây nghe tiếng mưa rơi,
Nhớ thương vời vợi đất trời mênh mang.
Nhớ thương đất nước, thôn làng,
Nhớ thương em kiếp lầm than, cô pḥng.
Sàig̣n vào Tết mưa không ?
Xa nhau chắc hẳn mùa đông lạnh nhiều ?
Nhớ em nhớ bến Ninh Kiều,
Nhớ đồng ruộng, nhớ cánh diều vi vu...
Nhớ hàng dừa nước, mù u,
Nhớ thương Đà Lạt sương mù cao nguyên.
Sầu giăng thêm nỗi ưu phiền,
Nhớ thương se thắt, ngả nghiêng đất trời !
Nha Trang xa tắp mù khơi,
Trăng vàng cát trắng, chơi vơi khối t́nh !
Thương em rồi lại thương ḿnh,
Thương non, nhớ nước hữu t́nh ngày xưa...
Nhớ thương, thương mấy cho vừa,
Gió thu hiu hắt, trời mưa đổ sầu...
Bao giờ ḿnh gặp lại nhau,
Cắn chung trái khế, bên cầu rửa chân ?!

HOÀNG NGỌC VĂN

==================================

 
THƠ TÔI
Thơ yêu tôi dệt cũng nhiều,
Mà thơ cay đắng đủ điều đắng cay.

Thơ tôi chẳng phải là thơ,
Chẳng qua là tiếng ơ hờ khóc than.
Khóc thương đất nước điêu tàn,
Khóc thương dân tộc lầm than, nhọc nhằn.
Thương em thiếu cả miếng ăn,
Đàn con thiếu cả tấm chăn đông về.
Chị tôi tần tảo sớm khuya,
Một thân lầm lũi đi về một thân.
Thường khi các cháu xoay trần,
Ngược xuôi kiếm miếng nuôi thân đỡ ḷng.
Tôi mang thân phận lưu vong,
Nuôi thân chưa nổi c̣n mong giúp ǵ ?!
Xuân thu quà cáp nhị kỳ,
Cho em, biếu chị đỡ khi đói ḷng.
Người ta tát cạn biển Đông,
Thân tôi lẩn quẩn mấy ṿng, thế thôi !
Ngh́n trùng xa cách mù khơi,
Thương em, thương chị đầy vơi nỗi ḷng !

HOÀNG NGỌC VĂN
==========================



ĐỜI TÔI
Đời tôi em hỏi làm chi,
Đời tôi là chuyến tầu đi không ngừng...

Nổi trôi theo vận nước,
Sống đọa đầy, lầm than.
Ai có nghe chua xót,
Cái kiếp người lang thang ?

Tôi bỏ lại xóm làng,
Với giáo đường rêu phong.
Sân nhà thờ cỏ dại,
Mẹ già khóc, đứng trông...

Đàn em thơ bé nhỏ,
Nức nở tiễn tôi đi !
Mắt mẹ nḥa, ái ngại,
Như tượng đá, sầu bi !

Tôi bỏ lại người yêu,
Thường hong tóc mỗi chiều.
Tôi bên này bờ dậu,
Trộm ngắm bóng diễm kiều.

Từ bấy, tôi sang sông,
Thương cô lái giữa ḍng.
Thương con đ̣ măi đợi,
Nhớ hàng mi cong cong..!

Theo người vượt biển Đông,
Ngắm v́ sao đổi ḍng.
Tầng mây nghe tiếng vạc,
Xót phận ḿnh long đong !

Tôi, con tầu viễn xứ,
Độc hành, mải t́m ga.
Cánh chim trời lữ thứ,
Người lăng tử không nhà...

Những ngày xưa thân ái,
Giờ gục nhớ người yêu.
Mờ lệ, hồn tê tái,
Ôi ! Thương quá những chiều...

Nhớ bờ hoa dâm bụt,
Nhớ phượng vĩ mùa hoa.
Nhớ tiếng ve sầu năo,
Nhớ bóng em nhạt nḥa..!

HOÀNG NGỌC VĂN
==========================


LỠ VẬN
(Khóc hận 30-4)

Tôi là lính đă vào sinh ra tử,
Mang trên đầu hùng dũng chiếc mũ xanh.
Đêm năm canh, lùng giặc suốt năm canh,
Nghe tôi đến, lũ Bắc quân chạy mặt.
Bước chân tôi in khắp vùng chiến thuật,
Mang thanh b́nh về trải khắp non sông.
Đang Bến Hải tôi xuất hiện Cửu Long,
Khi biên giới, khi Tam Quan, Sơn Tịnh.
V́ Tổ Quốc, v́ dân tôi làm lính,
Thương Quê Hương, mưu hạnh phúc. Quên ḿnh.
Với hoài vọng dập tắt lửa chiến chinh,
Diệt Việt Cộng, dâng thanh b́nh xứ sở.
Nhớ những khi, bay trên đầu vần vũ,
Những Phan-tom, A.D. 6 kiêu hùng.
Tôi chỉ hô một tiếng, lửa thành rừng,
Tôi vào máy, tưng bừng “gà cồ” gáy !
Muốn kết thúc, tôi yêu cầu trọng pháo
Bạn Nhảy Dù, Lính Thủy hoặc Bộ Binh.
Chỉ vài giây, trời đất phải rung rinh,
Tôi yên lặng ngắm nh́n từng cột khói...
Mà h́nh dung xác Cộng quân thiêu rụi,
Và lắng nghe quân chó má chém vè.
Nhớ Quảng Trị “dấu binh lửa mùa hè”,
Thương Thạch Trụ, bạn bè ba mươi chín. (*)
Tôi thương tôi, thương những người làm lính,
Nhớ Sa Huỳnh, những trận đánh Cà Mâu.
Những anh hùng mũ đỏ và mũ nâu,
Song hành tiến, yểm trợ nhau mà đánh.
Nhưng bỗng dưng, đơn vị tôi được lệnh :
“Phải dậm chân, án ngữ, chờ lệnh trên”.
Tôi xót xa, thân phận thật đảo điên
Hồn sông núi gắn liền vào số phận...
* * *
Rồi bôn ba thân anh hùng lận đận,
Kiếp lưu vong đay nghiến nát tâm can.
Thức trắng đêm mà ḍng lệ ứa tràn,
Ai nỡ khóa tay anh hùng với súng ???
Nhớ khi xưa, lúc ra vào đánh đấm,
Nay thẫn thờ, ngang với đám nhăi con !
Nhớ trăng thanh, con suối với đường ṃn,
Thương Thế Lữ với con hùm bị nhốt.

HOÀNG NGỌC VĂN
(*) TĐ39/BĐQ đồn trú ở đồi Thạch Trụ, Quảng Ngăi.
====================================


SINH NHẬT
TỰ TRÀO


Hôm nay ta sáu mươi,
Người đă chắc là người ?
Ngợm th́ không hẳn ngợm,
Cũng chẳng phải đười ươi !

Sự nghiệp và công danh,
Lận đận với trời xanh.
Lèo tèo dăm gă bạn,
Vắng tựa chùa Bà Đanh !

Vẫn trắng hai bàn tay,
Thơ, rượu suốt đêm ngày !
Quê hương thêm rối rắm,
Cay lắm lại càng cay !

Thế gian từ có ta,
Được ǵ cho nước nhà ?
Cho nhân quần xă hội,
Từ trẻ đến khi già ?

Góp mặt trong trời đất
Công ǵ với núi sông ? (*)
Ngẫm ḿnh vô tích sự,
Nửa thằng, nửa là ông !

Soi gương thẹn chí trai,
Với núi thẳm, sông dài.
Với tiền nhân, Tổ Quốc,
Cũng trần ai như ai !

Sinh nhật có nên mừng
Yến tiệc thật tưng bừng ?
Vắt tay nằm tự vấn,
Thôi, cứ dửng dừng dưng !

HOÀNG NGỌC VĂN
San Jose, Sinh nhật 19-01-03

(*) Ư thơ Nguyễn Công Trứ
===========================


TÂM SỰ NGƯỜI NỮ
CHIẾN BINH QLVNCH


Tôi, người nữ quân nhân ngành Trợ Tá,
Thuở thanh xuân mong đội đá vá trời.
Nhớ Trưng Vương, tôi trau dồi chí cả,
Thương dân lành, tôi xuôi ngược, nổi trôi.

Tôi, người nữ quân nhân ngành Trợ Tá,
Theo Quân Đoàn đến Quảng Trị, Cà Mâu.
Dù nữ nhi, tôi đâu màng vất vả,
Nay đô thành, mai lặn lội rừng sâu.

Tôi, người nữ quân nhân ngành Trợ Tá,
Từng Bồng Sơn, đồi “Thánh Giá”, Đầm Dơi.
Con dốc “đồi 10” giáo dân tất tả,
Trơ nóc giáo đường, đại bác thù rơi...

Tôi, người nữ quân nhân ngành Trợ Tá,
Bồng trẻ thơ, tay dắt các cụ già.
Mắt đỏ trông nhà thờ trơ Thánh Giá,
Rướm máu tim, nghèn nghẹn nỗi xót xa !

Tôi, người nữ quân nhân ngành Trợ Tá,
Buổi giặc về, -như chiếc lá-, nổi trôi.
Theo đoàn người, tôi rút quân vội vă,
Nguyện trở về giải thoát dân tộc tôi.

Tôi, người nữ quân nhân ngành Trợ Tá,
Đă từng ru anh ngủ lúc đạn rơi.
Tủi phấn son, hận kiếp người viễn xứ,
Nuốt căm hờn, bó gối -tiếng mưa rơi- !

HOÀNG NGỌC VĂN

===========================

VANG BÓNG MỘT THỜI
EM ĐẾN TIỀN ĐỒN

(Kính tặng những vị vong niên có vợ
phải lo giúp đỡ con cháu, chỉ về thăm
chồng vào những dịp cuối tuần)

Tôi ở tiền đồn heo hút Vine,
Mỗi tuần một chuyến máy bay bay
Chở người em gái ra tiền tuyến,
Ta ngóng trông chờ em có hay ?

Em đến, ta phong tỏa khắp miền,
Bà Đen, Tam giác sắt, ven biên.
Tảo thanh khe suối cùng đồi núi,
Thiêm thiếp, nàng say giấc mộng tiên.

Bám địch, ta theo sát suốt ngày,
Đối phương mệt lử phải xuôi tay.
Năm canh ta rót thêm cầm chịch,
Vần vũ ngoài trời mưa gió bay.

Em về, ta ở sầu quan tái,
Nhạc khúc quân hành theo bước chân.
Em khuất, ta nh́n ngây ngất măi,
Đường trần c̣n mấy độ mùa Xuân ?

HOÀNG NGỌC VĂN
==============================


DẮT CHÁU ĐI HỌC

Sáng dắt cháu đi, tối rước về,
Làm thân ông ngoại thấy nhàn ghê !
Ba chân, bốn cẳng khi nhào tới, (*)
Bước thấp, bước cao lúc thụt về. (*)
Mỹ chửi, chỉ giương đôi mắt ếch,
Mễ la, đành vuốt bộ râu trê !
Thân tằm kéo kén vương tơ măi,
Sáng dắt cháu đi, tối rước về !

HOÀNG NGỌC VĂN
(*) Lúc vội vă lôi cháu qua đường.
===============================


NHỚ RỪNG

Ông thẫn thờ nh́n qua cửa sổ,
Mỗi chiều về nắng đổ hoàng hôn...
Nhớ thương đồng đội, cố thôn,
Đăm đăm đôi mắt như ṃn mỏi trông...

Từng xông xáo vẫy vùng trận chiến,
Khắp năm châu, bốn biển lừng danh.
Quân thù nghe tiếng thất kinh,
Bốn vùng chiến thuật giật ḿnh bóng ông !

Nay sống kiếp chim lồng, cá chậu,
B́m b́m leo lúc dậu ngả nghiêng !
Mái tranh giam hăm hùm thiêng,
Cọp vằn lại nhớ cơi riêng núi rừng !

Đă có lúc rưng rưng nước mắt,
Ông ôm đầu, cúi mặt quay đi.
Ngoài kia xe, ngựa ầm ỳ,
Bóng ông một bóng lầm ĺ tới lui...

Càng xót dạ bùi ngùi quá khứ,
Từng vào ra sinh tử, đạn rơi...
Nghiến răng, ông đấm lên trời,
Hai chân đạp đất, mắt ngời lửa căm...

Cảm ông, tôi vẫn ghé thăm,
Vẫn con người ấy hầm hầm vào, ra...

HOÀNG NGỌC VĂN (Quốc hận 2004)
=================================

 

VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ
Kỷ niệm lần về thăm trường cũ (San Jose
City College) 23-4-1997 với tư cách cựu
sinh viên, nhân dịp lễ Tưởng Niệm L.Mục,
Giáo sư, Triết gia Kim Định.

Năm xưa tôi cũng học đây,
Cũng trường, cũng lớp, cũng thầy, cũng cô.
Phùng mang, trợn mắt “vớc bờ” (*)
“To be” nặng bị, “to do” kiếm tiền.
Trường xưa, lớp cũ c̣n nguyên,
Bốn phương tung cánh, sinh viên mất, c̣n ?
Ngẩn ngơ ḷng dạ héo hon,
Nao nao kỷ niệm lúc c̣n học đây...

HOÀNG NGỌC VĂN
(*) Verb.
==============================


B̀NH THUẬN QUÊ TÔI

(Ứng khẩu diễn ngâm tại bàn tiệc Mừng Xuân
Hội Ngộ và ra mắt tân BCH. 2001-2003 của
Hội Thân Hữu B́nh Thuận Bắc California tại
nhà hàng Phú Lâm)

Quê tôi B́nh Thuận hiền ḥa,
Người thanh cảnh đẹp, bao la đất trời.
Mênh mông sóng nước trùng khơi,
T́nh đời thắm đẹp, t́nh người thủy chung.
Mặn mà trai gái một ḷng,
Mặc cho băo táp biển Đông dập dồn.
Xa quê chạnh nhớ cố thôn,
Mái tranh xóm cũ lối ṃn ngày xưa.

HOÀNG NGỌC VĂN
==============================


KHÓC MẸ TÊRÊSA
(Được tin Mẹ Têrêsa, Bề Trên Cả
Ḍng Nữ Tu Bác Ái, giải thưởng Nobel
Ḥa B́nh 1979, tạ thế ngày 06-9-1997)
Mẹ Têrêsa, Mẹ Têrêsa !
Hỡi ôi ! Được tin buồn Mẹ mất,
Tận ḷng con u uất dâng lên.
Mẹ là rường cột, Bề Trên,
Ḍng tu Bác Ái khắp trên hoàn cầu.
Mở rộng măi từ Âu sang Á,
Mang an b́nh, chắp vá yêu thương.
Đôi chân in khắp nẻo đường,
Mẹ già hiến trọn t́nh thương nhân trần.
Một manh áo, chân trần vất vả,
V́ ḷng nhân tất tả ngược xuôi.
Mẹ đi, kẻ khó ai nuôi,
Mẹ xuôi tay, triệu triệu người khóc thương !
Thân già ấy một sương hai nắng,
Quên cả ḿnh, lẳng lặng sớm trưa.
Một ḿnh lặn lội gió mưa,
Thấy nhân loại đói, ḷng chưa thỏa ḷng !
Đất Ấn Độ chắc không quên Mẹ,
Dân Việt Nam há nhẽ quên ơn ?!
Thiên thu bóng Mẹ vẫn c̣n :
Nhân từ, kham khổ, núi non rạng ngời !
Sống như thế cuộc đời đáng sống,
Biết thương yêu ṇi giống, dân t́nh...
Mẹ già nhưng vẫn đi xin,
Van xin thế giới mưu t́m t́nh thương.
Lúc Mẹ sống nêu gương bác ái,
Nay Mẹ về c̣n măi tiếc thương.
Vua quan, chính phủ, quân vương,
Giá nh́n gương Mẹ mà thương dân ḿnh !
Dân sẽ bớt điêu linh, thống khổ,
Địa cầu thôi loang lổ đạn bom.
Trên trời xin nhớ đến con,
Đến dân tộc Việt nước non rối bời !

HOÀNG NGỌC VĂN
=============================

CẢM TÁC
(Đọc thơ Khai Trinh, nhận xét về
tác giả và thi phẩm Nguồn Sống)

Nặng t́nh nặng nghĩa với non sông,
Thao thức ngày đêm trọn tấm ḷng.
Duyên thắm phu thê; t́nh phụ tử,
Bên ḷng canh cánh nghĩa Cha Ông...
Xa quê chạnh nhớ ḷng tê tái,
Đất khách nào quên giống Lạc Hồng.
Thấp thoáng hồn thơ thăm bạn cũ,
Mấy vần se thắt những sầu đông...
Thi nhân chắc hẳn không làm dáng,
“Nguồn Sống” vườn thơ vẫn nở bông... (*)
Thi hữu, tao đàn ngâm vịnh nguyệt,
Vườn hoa thêm sắc, chợ thêm đông.

HOÀNG NGỌC VĂN
(*) Thi tập Nguồn Sống của Khai Trinh ra mắt
ngày 06-3-99 tại Tr. Tâm Sinh Hoạt Văn Hóa.
===============================


KHÓC BẠN
(Thơ điếu khóc bạn bị chết đuối)

Nổi trôi theo vận nước,
Nặng nghĩa với non sông.
Nỗi niềm tâm sự xót,
Vợ con hết cậy trông !

Bạn về nơi mát mẻ,
Để cháu con mồ côi !
Sống cuộc đời dâu bể,
Đầy sóng gió ngàn khơi..!

Bên kia, nơi chín suối,
Có thấu bạn mười phương.
Từ xa xôi lặn lội
Về tiễn bạn, khóc thương...

Mát dạ giấc ngàn thu,
Âm dương cách đôi bờ.
Ôi ! Trời cao biển rộng,
Một lũ con bơ vơ !

Nói sao cho cạn lời
Được hết nỗi đầy vơi.
Hương ḷng xin tiễn bạn,
An giấc cơi muôn đời !

HOÀNG NGỌC VĂN
=============================


KHÓC NGƯỜI...
T̀NH MỘNG

(Cảm tác khi được hung tín
Quận Chúa Diana lâm nạn)

Đang đánh chắn, chợt tin buồn đến,
Hoàng gia Anh gọi điện cho ta :
Báo tin Quận Chúa Diana,
Mới vừa lâm nạn, băng hà nhẹ tênh !
* * *
Ơi ! Người đẹp kiếp lênh đênh thế,
Vội vàng chi nỡ để chia xa ?
Giá nàng kết nghĩa cùng ta,
Có đâu rắc rối, oan gia thế này ?!
Lại trở chứng mê say Thái tử,
Bỏ mặc ta dang dở lửa hương...
Từ nay cách trở âm dương,
Ngàn thu yên phận, ta vương khối sầu !
Nhớ thuở trước cùng nhau một lớp,
Cùng thầy cô, ư hợp tâm đầu...
Nàng đi để nặng mối sầu,
Ngh́n trùng xa cách, ngàn sau vơ vàng !
Xa xôi cách trở đ̣ ngang,
Đôi lời tiễn biệt giă nàng ngày xưa.
Thương ai nói mấy cho vừa,
Gió thu hiu hắt, trời mưa đổ sầu !
Tơ duyên gẫy cả nhịp cầu,
Bên trời lận đận có sầu không em ?
Một ta, một bóng, một đèn,
Thương ḿnh se thắt, thương em ngậm ngùi !
Phi cơ chở xác bay rồi,
Chuông nhà thờ đổ khóc người... tôi mơ !

HOÀNG NGỌC VĂN
==============================


SƯƠNG KHUYA

Tôi đi dưới trăng sao,
Vào thăm một nghĩa địa.
Nơi thân hữu, đồng bào,
Ngủ lặng dưới sương khuya !

Đây, thằng bạn năm xưa,
Từng cùng tôi tâm sự :
“Đời sao lắm phong ba,
Lê tấm thân viễn xứ” ?!

Đây, mộ ông bạn già,
Mắt buồn, giọng thiết tha :
“Bao giờ dân ḿnh khá,
Thương nhau như một nhà” !?

Đây, cô bạn năm xưa,
Hun hút ánh mắt mờ :
“Khóc thương cho dân Việt,
Lưu lạc đến bao giờ” ?!

Tôi vào đây thăm em,
Thành phố đă lên đèn.
Sương khuya rơi thấm lạnh,
Em có biết không em ?

Vi vu cơn gió thổi,
Xào xạc lá sầu đông.
Xụt xùi cơn mưa bụi,
Em c̣n nhớ tôi không ?

Hồn em theo gió thoảng,
Về đây, xin lắng nghe :
“Linh thiêng, nhắc dân Việt,
C̣n Tổ Quốc, bạn bè...”.

Tiếng côn trùng nỉ non,
Lầm lũi theo đường ṃn.
Ngổn ngang niềm tâm sự,
Quặn ḷng nhớ nước non..!

HOÀNG NGỌC VĂN

==========================


SẦU ĐÔI NGẢ
(Phân ưu với người bạn có vợ chết)

Em về ta ở sầu đôi ngả,
Mặt đất dâng đầy nỗi xót xa !
Thượng giới em đi vui cảnh lạ,
Đường trần bỏ mặc một ḿnh ta !

Quê người ta sống kiếp đơn côi,
Đất khách bơ vơ, đứt đoạn rồi !
Nỡ vội, em ơi sao nỡ vội,
Đầy vơi, ai hiểu cảnh đầy vơi ?!

Vợ chồng khi mặn lại khi nồng,
Một bóng ra, vào em biết không ?
Chênh chếch trăng soi chăn gối lạnh,
Mịt mùng sương tuyết phủ mùa đông !

Thôi nhé, chia tay vĩnh biệt nàng,
Tâm tư cuồn cuộn khói trầm nhang.
Ngoài kia mưa gió thêm vần vũ,
Ta khóc tơ duyên, kiếp bẽ bàng !

San Jose 1 giờ sáng 26-10-1997
==============================


ĐỜI TÔI
NHƯ GA VẮNG

(Viết thay một người bạn vong niên)

Hai bóng ra vào chẳng thở than,
Long đong vẫn kiếp sống cơ hàn.
Thời gian đếm nhịp như tim đập,
Con cháu mù khơi tiếng hỏi han...

Tôi sống âm thầm với nội tâm,
Không sầu, không hận, chẳng hờn căm.
Vẫn thường tự nhủ nên an phận,
Nhả kén cho xong một kiếp tằm !

Xin cám ơn đời đă giúp tôi,
Cưu mang, săn sóc lúc mồ côi.
Khi no, khi đói, ân cần lắm,
Chẳng để con tôi phải đứng, ngồi !

Các cháu bây giờ đă lớn khôn,
Thân già mỗi lúc mỗi hao ṃn.
Tôi như khách lạ nơi ga vắng,
Ngong ngóng đàn con... dạ héo hon !

HOÀNG NGỌC VĂN
===============================


MỪNG HỘI PHỤ NỮ
(Ứng khẩu diễn ngâm tại bàn tiệc mừng tân B.C.H.
và vinh danh Hội Phụ Nữ Việt Nam vùng Bắc Cali
ngày 08-11-98 tại nhà hàng Phú Lâm, San Jose)

Phụ nữ vùng lên đánh thức chồng,
Dựng cờ khởi nghĩa cứu non sông.
Nước non, non nước hồi nghiêng ngửa,
Rạng mặt anh thư, khách má hồng.

HOÀNG NGỌC VĂN
============================


PHỤ NỮ
VỚI HỘI XUÂN
(Tặng Hội Phụ Nữ Việt Nam, Bắc California)

Hội Xuân lất phất mưa rơi,
Áo hoa với dáng em cười thật xinh.
Lung linh vài giọt hữu t́nh,
Cơ duyên thành đạt, chúng ḿnh có nhau.

HOÀNG NGỌC VĂN
Cảm tác lúc du Xuân tại Hội Tết Kỷ Măo 1999
do Hội Phụ Nữ Việt Nam, Bắc California tổ chức

NGƯỜI VỀ
(Kính tặng Nữ Nghệ Sĩ Bích Thuận)

Người về, Người lại ṃ sang,
Nhớ ai, hay lại nhớ làng thơ đây ?
Ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, (1)
Niềm riêng khắc khoải phút giây ṃ về !
Bên ni sao nhớ bên tê,
Ở chơi mấy bữa ṃ về bên Tây ?!
Đất lành chim đậu là đây,
Về Tây liệu được mấy ngày, ṃ sang ?!
* * *
(Đoạn dưới dây do Ngọc Bích.... ṃ theo)
Cho nên khắp xóm cùng làng,
Mong sao Người cứ hết sang lại về.
“Ai” ngâm cùng với “Ai” nghe,
Đón chờ “Người ấy” ṃ về bên đây.
Cho dù tiếng Mỹ, tiếng Tây,
Không phong phú được bằng ngay tiếng “Ḿnh” !
You, me, toi, moi (2) ân t́nh,
Sao cho đằm thắm bằng “Ḿnh” với “Ta”.
Truyện Kiều dùng tiếng “Nước Nhà”
Chữ quốc ngữ của “Bọn ta” “Tụi ḿnh”.

(1) Nữ Nghệ sĩ tài danh Bích Thuận
và gia đ́nh hiện định cư bên Pháp.
(2) You, me, toi, moi = Tiếng Mỹ, tiếng Tây =
Anh, tôi, tôi, anh
===============================


MỪNG
SINH NHẬT BẠN THƠ


Nhân ngày sinh nhật của người thơ,
Ta chúc cho em vượt bến bờ.
Dĩ văng trả về cho dĩ văng,
Ta dồn vui thú với trăng, thơ.

Ta chúc thơ em tươi trẻ hoài,
Quên sầu quá khứ, dựng tương lai.
Đường t́nh dang dở, thôi đành kiếp !
Mưa gió ta c̣n đón nắng mai...

Ta chúc cho em vui với đời,
Cuộc t́nh thoáng nhẹ lá vàng rơi...
Có, không, không, có tṛ hư ảo,
Ta cứ nghênh ngang những trận cười !

Ta chúc cho em giữ vững ḷng,
Để c̣n góp mặt với non sông.
Túi thơ, bầu rượu tiêu dao thú,
Đây đó lưu danh khách má hồng.

HOÀNG NGỌC VĂN
==============================


MỪNG THÔNG GIA
THƯỢNG THỌ
THẤT THẬP CỔ LAI HI

(Kính tặng dân chắn cạ)

Mừng ông bạch thủ vẫn c̣n tinh,
Bát sách ph́ phèo nhẩm Ngũ kinh.
Kính lăo cả làng mừng thất tuế,
Thập điều hai họ chúc trường sinh !
Láng giềng rộng, hẹp t́nh bầu bạn,
Hàng xóm thiên khai nghĩa chúng ḿnh !
Ba chục năm sau ông bách tuế,
Một lèo chờ rộng phúc thiên đ́nh...

HOÀNG NGỌC VĂN
============================


ĐẦU TƯ NƯỚC CHÚA
(Đă phát thanh trên đài Nguồn Sống của
Giáo Xứ Việt Nam, Giáo Phận San Jose)

Bao năm lưu lạc nước người,
Bên trời lận đận cuộc đời nắng mưa.
Thiếu nơi cầu nguyện sớm trưa,
Cảm thông xin tặng bài thơ, ḥ lờ !
(Chúa thương tậu được chỗ vừa ước mơ)
* * *
Tha hương sống kiếp bơ vơ,
Có nơi thờ phượng, có giờ hàn huyên...
Giáo dân nam nữ khắp miền,
Tụ về kinh hạt, luân phiên nguyện, chầu...
Muôn đời Á chẳng gặp Âu,
Đàn chim có tổ, nhớ nhau t́m về !
Quê hương cách trở sơn khê,
Nơi đây tổ ấm đi, về ghé thăm.
Anh vài ngàn, chị vài trăm,
Ta mua cơ sở, trung tâm Đạo, Đời.
Tiếng chiêng, tiếng trống, tiếng cười,
Câu kinh, tiếng hát ḷng người thấm sâu...
Trẻ già chung sức cùng nhau,
Cố công đóng góp trước sau một ḷng.
Đầu tư nước Chúa mới mong
Khi xuôi tay được thong dong nước Trời !

HOÀNG NGỌC VĂN
============================


NỖI L̉NG
ANH BỎ BÁO


Một bụng chữ cho nên hóa khổ,
Mới canh ba, xót dạ non sông !
Chẳng như những chính khách sa lông,
Thường dụ dỗ, chuyên nghề bịp bợm...

Tôi sống thật, không hề dị hợm,
Chẳng điêu ngoa, ít xít ra nhiều.
Đông Tây, kim cổ có bao nhiêu,
Phân phát hết người giàu, kẻ khó...

Như đếm, đong, ḷng tôi sáng tỏ,
Lúc sương mờ dạ tựa b́nh minh.
Đời phong ba, băo táp, thanh b́nh -
Đạo đức, suy đồi bày giăi khắp...

Ngơ hẻm hang cùng không thắc mắc,
Chẳng bon chen, mặc xác công danh...
Tấm ḷng son giấy mực rành rành,
Thiện ác, tâm thành, tùy bạn đọc...

HOÀNG NGỌC VĂN
============================


CÓ MỒM
SAO LẠI... HÓA CÂM ?


Người ta có một cái mồm,
Trời sinh ra để... gọi phôn về nhà.
Lúc đi thưa mẹ, tŕnh cha,
Đến nơi phải báo để nhà yên tâm.
Có mồm sao lại... hóa câm,
Khi đi, khi ở âm thầm như ma ?!
Cái nhà đâu phải cái “bar”,
Có tiền ṃ đến, vào ra giải sầu ?
Ta ăn ta ở măi đâu,
Mẹ cha khắc khoải canh thâu chập chờn.
Vắng tin, cha mẹ lo hơn,
Phập phồng ngóng đợi tiếng phôn gọi về.
Ta vui thú với bạn bè,
Nhẫn tâm sao để tái tê các Ngài ?

Trần ai, ai có giống ai,
Là người phải khác với loài... thú hoang.

HOÀNG NGỌC VĂN
=============================


CHÚC MỪNG TÂN HÔN
(Đặc biệt thân tặng dân chắn cạ)

Nhị hoa duyên thắm tơ duyên kết,
Lục sách lưu truyền đám cháu con.
Tam vạn, lục thiên nhật dạ thắm,
Tôm lèo, rộng, hẹp tỏ ḷng son.
Treo tranh phu phụ, t́nh chồng vợ,
Kính lăo tứ thân, nghĩa tử tôn.
Tương nhượng lẫn nhau dù bạch thủ,
Thập điều vui thỏa nước cùng non !
HOÀNG NGỌC VĂN
==============================


ĐÁY L̉NG
TÔI GỬI BÀI THƠ

(Việt Nam nhật báo tại San Jose đă
đăng 2 kỳ liên tiếp do độc giả yêu cầu)

Dân ta Văn hóa ngàn năm,
Cưới cheo, hội họp “cà lăm” câu giờ.
Tang t́nh... chị cứ lửng lơ,
Ḥ khoan... anh bước... Tôi chờ héo hon !
Trễ v́ thoa phấn, tô son ?
Chậm v́ đeo lá, mang lon, kiếm dù ?
Nước ta sản xuất cao su,
Hóa ra co giăn, “gật gù”øø đấy thôi !
Một bàn đă chín người ngồi,
Nghiêng nghiêng, ghé ghé, ngáp rơi quai hàm !
Chờ thêm anh nữa, đủ bàn,
Có anh có chú, ta hàn huyên chơi !
Hỡi ôi ! Hết đứng, lại ngồi,
Anh thơ thẩn măi để tôi mỏi ṃn !
Ngao du, văn cảnh núi non...
Sao không chóng vánh cho con cháu nhờ ?!
Thiệp mời ghi rơ mấy giờ,
Sao anh khệnh khạng, ỡm ờ đến sau ?
Nếu ta đúng hẹn cùng nhau,
Ắt là hai họ, rể, dâu thỏa ḷng...
Khỏi phiền kẻ đợi, người mong,
Rạng danh ṇi giống Lạc Long đúng giờ !
Đáy ḷng tôi gửi bài thơ,
Từ nay ta quyết ĐÚNG GIỜ, nghe anh ?!

HOÀNG NGỌC VĂN
=============================


VỀ ĐÂY
CHUNG TIẾNG TƠ ĐỒNG

(Kính tặng quư chức trong BCH
Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại)

Tôi, một “Mít” thuyền nhân tỵ nạn,
Thấy quan viên, ngao ngán làm sao :
Ông nào cũng vỗ ngực: “Tao” !
Ù ù, cạc cạc, lối nào tôi theo ?!
* * *
Tưởng trí thức ít, nhiều... thông cảm,
Chẳng hóa ra, phá đám nhau chơi.
V́ quan đứng, ức quan ngồi, (1)
Đơ dem cùi bắp (2) chúng tôi mệt đừ...
Đâu huynh đệ, binh thư ngày trước ?
Ai nỡ đi... xâm lược bao giờ !?
Đói danh, thèm chức, xin chờ,
Ông kia măn nhiệm, nhởn nhơ ta vồ...
Sao lại đi mưu đồ, chước mốc,
Bĩu đằng này, đâm thọc đằng kia ?
Nếu ham đội măo, đi hia,
Hôm nay chưa được, ngày kia muộn ǵ ?
Sao nhẫn tâm lại đi xé lẻ,
Anh em buồn. Vui vẻ được không ?
Về đây chung tiếng tơ đồng,
Đồng tâm xây đắp Lạc Long giống ṇi !
* * *
Vẫn chênh chếch trăng soi đầu núi,
Tôi ngồi đây thui thủi một ḿnh.
Nhớ xưa bầu bạn, tâm t́nh,
Bây giờ đối ẩm một ḿnh với trăng !
Đêm năm khắc đứng, nằm ngao ngán,
Đếm ngón tay bè bạn, được bao ?
Trăng xưa cứ ngỡ trăng nào,
Ngẩn ngơ tự hỏi, bạn sao chưa về ?!

HOÀNG NGỌC VĂN
(1) Một quan có ghế, một quan không.
(2) Binh Nh́ Hiện Dịch thực thụ.
==============================


CƠN SỐT QUỐC TỊCH
Khuyên ai lều chơng đi thi,
Nếu không quốc tịch tức th́... treo niêu !

Luật đâu luật mới lạ đời,
Nếu không quốc tịch, nghỉ xơi tức th́ !
Hôm nào ông gật, cho đi,
Ở chưa nóng đít, cu li chưa rành !
Giở tṛ ăn trái, chặt cành,
Bóp hầu bóp họng, tan tành đời hoa !
Luật rừng phớt tỉnh ban ra,
Hát Ô, tỵ nạn... oan gia tớ, thầy !
Xưa tay nắm chặt bàn tay, (*)
Ta cùng chiến tuyến hăng say diệt thù !
Thủy Quân, Thiết Giáp, Nhảy Dù,
Hải Quân, Biệt Động... thiên thu một ḷng.
Chạy làng, ông thót qua sông,
Mặc cho đồng đội xiềng gông, ngục tù.
Quân trang, quân cụ, quân nhu, (*)
Nhập nhằng ông vẽ cây dù đồng minh..!
Hết thời khai thác chiến chinh,
Ông đem bán đứng mối t́nh ngày xưa !
Tội ông nói mấy cho vừa,
Đem tôi bỏ chợ, sớm trưa dăi dầu...
Phủi tay, ông định chơi nhau ?
Sở khanh ông tính qua cầu... gió bay ?!
Mưu mô quốc tịch... đắng cay,
Chẳng qua quịt bạn, -cướp ngày mà thôi- !
Giả như trai Việt chúng tôi,
Có cô vợ Mỹ -luật đ̣i “cấm cung”- ?!
Luật đâu luật lạ, luật lùng !!!

HOÀNG NGỌC VĂN
(*) Trước năm 1975, những tặng phẩm và
chiến cụ của Mỹ yểm trợ VNCH. thường
ỡm ờ vẽ h́nh hai bàn tay “bắt tay thân ái” !?!
===============================


HĂNH DIỆN LÀ
CÔNG DÂN HOA KỲ


Tôi mang quốc tịch Hoa Kỳ,
Vẫn thường “bái phục” tôn ti nước này :
Con chửi cha mẹ; đánh thầy,
Đêm rong, ngày ngủ tháng ngày tiêu dao !
Sách đèn lếu láo, nghêu ngao,
Đi ngang, về tắt ra vào nghênh ngang !
Ph́ phèo điếu thuốc dềnh dàng,
Ôm nhau xèo nẹo giữa đàng yêu đương !
Gái mười bốn, bụng đă chương,
Trai chưa dứt sữa mười phương tung hoành !
Mẹ cha dạy bảo, khuyên răn,
Phùng mang căi, giống khỉ ăn phải gừng.
Nhởn nhơ, bè bạn, tiệc tùng,
Tóc tai dựng đứng, như khùng, như điên.
Quần xệ dưới, áo hở trên,
Nhún nha nhún nhẩy tựa lên cơn ghiền.
Ngồi bên cha mẹ, tổ tiên,
Hai chân vắt vẻo, ngả nghiêng trên bàn.
Vừa về, lập tức điện đàm,
Ồn ào như cả thế gian, chỉ ḿnh ?!
Học hành dở, giỏi đường t́nh,
Ông bà ngao ngán, ngồi nh́n, thở ra !
Người quen, kẻ lạ đến nhà,
Nói năng như chó cắn ma không bằng !
Bó tay, cha mẹ đầu hàng,
Nghiến răng chả dám thở than nửa lời...

Cúi, ta có ngượng với đời,
Ngửa, ta có thẹn mặt trời sáng soi ?
Ai ơi, ngẫm lại mà coi,
Sống trong trời đất, làm người có suy ???

HOÀNG NGỌC VĂN
===============================


Cảm tác Văn phẩm
“HOA ĐÀO NĂM NGOÁI”

của nhà văn DIỆU TẦN,
ra mắt tại tư thất ngày 20-10-1996

Anh Diệu Tần thế mà khôn tệ,
Họp văn nhân kể lể tâm t́nh.
Vườn hoa văn nghệ tốt xinh,
Anh em vun bón, chúng ḿnh góp tay.

Như trái đất hết ngày lại tối,
Kiếp tơ tằm biết rối, vẫn vương.
Mỗi người có một sở trường,
Phải nên em ngă, chị thương đỡ đần.

Ta nhớ nhé, đây lần khai phá,
Kể từ nay cùng họa, cùng nghe,
“Hoa Đào Năm Ngoái” năm kia,
Ước mong văn hữu đừng chia rẽ t́nh !

Ta đốt đuốc đi t́m lănh tụ,
Thỉnh quân, dân diệt lũ yêu tinh.
Phục hưng đất nước thanh b́nh,
Trong khi ḿnh chẳng thương ḿnh, làm sao ?
Hỡi chư vị đồng bào bốn bể,
Quẳng thù riêng, v́ nhẽ non sông.
Vốn ta cùng giống Tiên, Rồng,
Đồng tâm tát cạn biển Đông, khó ǵ !?

HOÀNG NGỌC VĂN
================================


CON
VAN LẠY CÁC ÔNG


Nếu mở cuộc so tài,
Các sắc dân ở đây.
Th́ dân Việt tỵ nạn,
Chiếm giải nhất như chơi !

Hội đoàn Việt khắp nơi,
Nhiều như nhà... tắm hơi.
Hội này lườm hội nọ,
Chỉ tổ... Mỹ đen cười !

Khoe mở Hội mừng Xuân,
Múa lân, pháo đỏ sân.
Phô trương văn hóa Việt...
Rồi tố : “ăn hết phần” !

Thành phố ban bằng khen,
Đực, cái lên cơn điên.
Ông giành : “để qua ẵm”,
Bà thét : “để em lên” !

Đóng góp chẳng bao nhiêu,
Tham lợi danh hơi nhiều.
Khi làm th́ lặn kỹ,
Lúc hưởng chí chóe kêu !

Việc nước th́ chê bai :
“Nó dở, tôi mới hay” !
C̣n lâu dân Việt khá,
Chỉ có nước... ăn mày !

Nhân danh người tỵ nạn,
Con van lạy các ông :
Dẹp ngay “cái tôi” lại,
Đoàn kết cứu non sông.

HOÀNG NGỌC VĂN
===========================


BẦU ƠI,
THƯƠNG LẤY BÍ CÙNG..
.
(Kính tặng Soeur Pascal và
đồng bào Việt Nam ở Phi Luật Tân)

Năm xưa ta cũng vượt biên,
Sóng xô, băo táp, ngả nghiêng con thuyền...
Cũng đau khổ, cũng buồn phiền,
Ơn trên, ta được b́nh yên, no lành.

Bà con cô bác, chị, anh,
Tiếp tay tương trợ, ḷng thành, quản chi ?!
Ai đi mang cửa nhà đi,
Bơ vơ đất khách lấy ǵ nuôi con ?
Nắng mưa dầm dăi hao ṃn,
Con thơ khát sữa, héo hon tấm ḷng.
Làm thuê, cuốc mướn cầu mong...
Miễn sao con được no ḷng th́ thôi !
Thằng khóc đứng, đứa khóc ngồi,
Lôi thôi, lếch thếch, không nơi học hành...

Dân Phi cứu giúp, đă đành,
Sao bằng dân Việt rách, lành đùm nhau ?!
Thấy đồng hương khổ, quặn đau,
Vài đồng chia sẻ, ta mau đỡ đần.

Đường trần luân chuyển khách trần,
Âm dương khép, mở ḷng nhân măi c̣n.
Vấn tâm, chẳng thẹn núi non,
Chút t́nh Lạc Việt, cũng con cháu nhà !

HOÀNG NGỌC VĂN
San Jose, ngày 11.8.1996, cảm xúc trước
chiến dịch vận động quyên góp tài chánh
để lập Làng Việt Nam tại Phi Luật Tân.
==============================


NGƯỜI EM THÁI B̀NH

Tôi có người em ở Thái B́nh,
Thuở cùng đi học vẫn cầu xin :
Học xong sẽ kết duyên chồng vợ,
Bỗng chốc bùng lên lửa chiến chinh...
Thế rồi bôn tẩu tôi vào Nam,
Nức nở tơ duyên, khóc bẽ bàng.
Em ở phương trời xa thẳm quá,
Nhọc nhằn với lũ quỷ sài lang !

Xuân Lộc tôi đành kiếp định cư,
Thu qua, đông tới bặt thư từ...
Thương em, tôi nhận đời làm lính,
Tiêu diệt quân thù, đốt mật khu...

Lỗi hẹn cam đành lỗi hẹn em,
Ngày đêm anh sống với đao binh.
Duyên hờ chắp nối, t́nh vương vấn,
Xuân Lộc nên duyên, nhớ Thái B́nh !

Trà Cổ lan tràn lửa đấu tranh,
Hố Nai vùng dậy, Đảng tan tành.
Tháp Mười cuồn cuộn, ḍng sông Cửu,
Xoáy diệt Cộng nô, lũ nhặng xanh !

C̣n sống, anh c̣n luôn đấu tranh,
Chống loài quỷ đỏ, giống hôi tanh.
Nhân Quyền, Dân Chủ ta giành lấy,
Nối lại duyên xưa dưới mái tranh !

Quốc nội vùng lên hải ngoại theo,
Em ơi ! Băo lửa nổi thêm nhiều !
Ngh́n trùng nhưng chỉ gần gang tấc,
Quốc nội vùng lên hải ngoại theo !

HOÀNG NGỌC VĂN
==============================


CÁI MỒM


Người ta có một cái mồm,
Trời sinh ra để ngâm Nôm : Thúy Kiều.
Có mồm ăn nói mỹ miều,
Có mồm qua bến, thủ tiêu con đ̣.
Có mồm trơ trẽn mặt mo,
Có mồm như giống tḥ ḷ, chờ quay.
Có mồm no bụng bên này,
Vong thân, liếm gót tớ thầy bên kia.
Mồm thi Mỹ tịch thề lia :
“Là người tỵ nạn, sớm khuya nhọc nhằn” (?)
Có mồm chối bỏ cội căn,
Toàn dân thống khổ, trùm chăn chẳng nh́n.
Có mồm tráo trở, bạc t́nh,
Nhai cơm tỵ nạn lại tin búa liềm.
Có mồm ăn nói quàng xiên,
Khi thua vờ vịt giả điên, giả khùng.
Có mồm ngụy biện xưng hùng :
“Quê xưa, đánh vợ tôi từng... tay chân” (!?)
* * *
Ở đời, cơi tạm phù vân,
Nên nhân nên nghĩa, bất nhân : cái mồm !

HOÀNG NGỌC VĂN
===============================


HỎI TỘI
TẬP ĐOÀN TAY SAI

Chó no chẳng phản chủ nhà,
Người no quẹt mỏ quay ra phụ ḷng !

Vạn người thủy táng biển Đông,
Bây giờ anh lại cố công cầu ḥa ?!
Tay sai cho quỷ cho ma,
No cơm, ấm cật ấy là nhờ ai ?
Cộng đồng người Việt nước ngoài,
Bù ch́ bú chít nuôi ai béo tṛn ?!
Tham tiền, nỡ phụ nước non,
Đỉnh chung mờ mắt, vẫn c̣n say mê ?!
Anh khoe tỵ nạn đề huề,
Từng tù từng tội, từng tê tái ḷng.
Tưởng anh nặng nghĩa núi sông,
Hóa ra cũng chỉ trong ṿng áo cơm !
Vấn tâm có ngẫm sớm hôm :
Là dân Việt, giữ tiếng thơm miệt mài ?
Thế gian chỉ một không hai,
Bán lương tâm để theo ai mưu đồ..!
Ai ơi ! Lỡ dại mơ... “hồ”,
Tỉnh ngay, kẻo mảnh dư đồ nát tan !
Toàn dân đói khát, lầm than,
Oan khiên chừng ấy, cơ hàn nữa chăng ?
Giận anh, tôi chán vầng trăng,
Thấy anh bạc bẽo, nghiến răng thở dài !

HOÀNG NGỌC VĂN

============================


Truy Điệu
Cố Tổng Thống
NGÔ Đ̀NH DIỆM


Khai sinh đệ nhất Cộng Ḥa,
Kết tinh sự nghiệp bôn ba xứ người.
Thương dân ḷng những rối bời,
Xót ṇi tấc dạ khôn nguôi đêm ngày !
Cụ về tươi thắm cỏ cây,
Cụ về thỏa dạ người người đợi mong !

Bao năm xây đắp núi sông,
Bao năm rạng rỡ con Rồng cháu Tiên !
Hai tay kiến tạo thanh b́nh,
Một thân ṿ vơ hy sinh cứu đời !
Giang sơn một gánh nửa vời,
Quốc gia rướm lệ bặt hơi anh hùng !
Cụ đi để lại tang chung,
Cụ đi hóa cảnh ngh́n trùng nước non !
Toàn dân hiu hắt héo hon,
Hồn thiêng sông núi nỉ non khóc thầm !
* * *
Lâm râm thắp nén hương ḷng,
Nhớ người vị quốc non sông đắp bồi.
Thiên thu danh vẫn sáng ngời,
Sử xanh ghi khắc, người người tiếc thương !

HOÀNG NGỌC VĂN
===============================


NGẪM VỀ TƯỚNG
NGUYỄN NGỌC LOAN


Tục truyền rằng trong hàng tướng lănh,
Nhiều ông ngon, dũng mănh, hiên ngang.
Thực ra tôi thấy khá... xoàng,
Tôi mê tướng Nguyễn Ngọc Loan. -Điển h́nh:
Anh phóng viên săn tin ngày trước,
Vờ ngây thơ chụp được tấm h́nh :
Tướng Loan nổi trận lôi đ́nh,
Bọp tên Việt Cộng gài ḿn giết dân.
Chính tên ấy nhiều lần vấy máu,
Tướng Loan sùng, súng sáu phạng lia.
Tấm h́nh và bản tin kia,
Tức th́ được chuyển ngay về bản doanh
Bọn phản chiến lộng hành bên Mỹ,
Ngửi được tin, đánh đĩ lắm chiêu.
Tung tin chỉ có một chiều,
Đặc công lại hóa ra điều hiền ngoan.
Từ dạo ấy tướng Loan vất vả,
Mất chỗ ngồi, tắt cả ánh sao.
Ba mươi năm thoắt qua mau, (1)
Anh hùng chiến trận đă sâu nấm mồ.

Eddie Adams giờ đă tỉnh, (2)
Hối hận, ḷng thành kính ăn năn.
Gửi hoa và cả điếu văn,
Phân ưu xin nhận vành khăn tạ Người.

Nay tướng Loan bên trời mát mẻ,
Xin ngậm cười quên nhẽ thế gian.
Những ai thiếu nợ tướng Loan,
Sao không lên tiếng giải oan cho Người ?!

HOÀNG NGỌC VĂN
(1) Việt Cộng tổng công kích VNCH dịp Tết Mậu Thân 1968 đến nay vừa đúng 30 năm. Trận ấy, đặc biệt tại Huế, VC. giết nhiều ngàn dân vô tội bằng cách đâm, chém, chặt đầu hoặc chôn sống.
(2) Tên phóng viên nhiếp ảnh thuộc hăng thông tấn Associated Press, người đă chụp tấm h́nh tướng Loan bắn tên đặc công VC. khi hắn bị bắt tại trận đang xách động người già, phụ nữ và trẻ thơ tuốn ra đường, gây thiệt mạng cho nhiều người dân vô tội do đạn của các phe lâm chiến và cũng do chính đạn pháo của V.Cộng.
=======================================


CẢM ƠN


Tặng hiền thê Nhà thơ Song Linh
đă đăi món bánh cuốn, trong dịp ra
mắt thi tập Thân Phận và T́nh Yêu
của phu quân.

Khen ai thật khéo cuốn ra mày,
Dàn mỏng, vo dày chắc đă tay ?! (1)
Thỏa chí anh hùng khi ngoáy... bút,
Đẹp ḷng quân tử lúc no say !
Kiếp tằm chàng mộng vương tơ măi,
Cà cuống (2) thiếp đành chịu đắng cay. (2)
Ước nguyện t́nh ta thêm thắm mặn, (2)
Ḷng nhân (2) xin giăi chút này đây !

HOÀNG NGỌC VĂN
(1) Những động tác phải làm khi tráng bánh cuốn
(2) Những mùi và gia vị thường có trong bánh cuốn.
==================================

 


ÂN CẦN MỜI BẠN BƯỚC VÀO
VƯỜN THƠ TRÀO PHÚNG...


 

  • VẦN THƠ TẶNG ĐỜI

    Thanh tục, tục thanh ư mỗi người,
    Tôi buồn, đành viết để mà chơi.
    Đường trần cám cảnh đời đen bạc,
    Há dễ đào đâu được trận cười !?

    HOÀNG NGỌC VĂN

-------------------------------

  • TIẾNG VIỆT MẾN YÊU

    Tôi thật là Văn, chẳng phải văng,
    Mấy ông Nam Bộ phát ngôn xằng !
    Có nghe lộn xộn khi o Huế,
    Đôi má ửng hồng, biết nói răng ?

    Đi học, học tṛ đủ vở chưa ?
    -Danh ca-. Đánh cá-, phải theo mùa.
    Nước ṛng, nước lớn hay sân khấu,
    Tùy chỗ, làm ăn mới khỏi thua !

    Chị Sáu trồng cây nhờ phước trời,
    Nắng vàng, nhè nhẹ gió, mưa rơi...
    Gặp khi anh Chín đi ngang rẫy,
    Chị vẫy : “vô vườn chơi” Chín ơi !?

    Một bố Bắc Kỳ mới tản cư,
    Ngủ nhờ cuối chái một ngôi chùa.
    Tắc kè tặc lưỡi (*) trong đêm vắng,
    Nhổm dậy, khen ầm : “Gớm, giỏi chưa” ?!

    Dân tôi, giọng nói theo miền,
    Khi vui vui lắm, lúc phiền muốn điên !
    Nhị Hà, Thạch Hăn, sông Tiền,
    Đượm t́nh nồng thắm ba miền mến yêu !

    Ghi chú : Những chữ đứng và đậm, xin
    tùy ư đọc theo giọng miền Bắc, Trung,
    hoặc Nam cho thích nghi với sự việc.
    (*) Tiếng tắc kè tặc lưỡi, nghe na ná, giông
    giống như tiếng kêu “Bắc kỳ, Bắc kỳ” vậy !?

----------------------------------------

  • AI RA XỨ HUẾ ?

    Tôi ghé quán o Huệ,
    Kêu tô bún ḅ Huế.
    Bưng ra toàn màu nghệ,
    Một tô to ngạo nghễ.

    Đang ăn bỗng nghe vang,
    Tiếng Duy Khánh hát rằng :
    “Ai ra thăm xứ Huế,
    Một buổi tối xem... răng” (?!)

    Cô chủ đến tươi cười :
    “Ông dùng chi nữa thôi” ?
    Tôi lắc đầu nhè nhẹ :
    “Cảm ơn, muốn đủ rồi” !

    Tôi vươn vai đứng dậy,
    Đi kiếm nhà em quen.
    Từng thề nguyền, ước hẹn,
    Khi xong chuyện sách đèn.

    Một chú chó xông ra,
    Nhe hàm răng trắng ngà.
    Tôi bay hồn bạt vía,
    May nhờ một cụ già

    Bước ra nạt con chó,
    Tôi lấy lại thăng bằng.
    Cụ xoa lưng vỗ vỗ :
    “Nó rứa mà không... răng” (!)

    Eo ôi ! Nguyên một hàm,
    Thế mà dám cả gan
    Bảo rằng răng chẳng có,
    Xin thua, hết luận bàn !

-----------------------------

  • HOÀNG NGỌC VĂN
    VIẾNG CẢNH ĐỒ SƠN


    Cả đời chả đến Đồ Sơn,
    Đến rồi mới biết chẳng hơn đồ nhà.
    Đồ nhà tuy cũ, tuy già,
    Nhưng là đồ thật chẳng là đồ sơn !

    (Ẩn Danh)

-----------------------------------------

  • VIẾNG CẢNH VŨNG TÀU
    (Họa ư bài Viếng Cảnh Đồ Sơn của Ẩn Danh)

    Nôn nao viếng cảnh Vũng Tàu,
    Mần ṃ băi trước, băi sau. Giống nhà.
    Vũng nhà tuy hết nơn nà,
    Nhưng lành và tiện khỏi ra vũng Tàu !

    HOÀNG NGỌC VĂN

---------------------------------------

  • ÔNG NGOẠI ƠI !
    (Tự vịnh để phúc đáp bài thơ của người
    anh em ở St. Paul gửi chọc chơi tác giả)

    Đời tôi, anh hỏi làm chi,
    Đời tôi là kiếp... cu li bên này !

    “Sướng nhất trên đời, chỉ cậu Văn,
    Sáng, chiều hủ hỉ cháu. - Rồi ăn” (!?)
    * * *
    Vợ truyền : hai đứa giao ông giữ,
    Con phán : ba thằng để bố chăm.
    Góc nọ dăm thằng la oái oái,
    Pḥng kia vài đứa... văi ra chăn !
    Lên cơn, ông muốn “mi” bà cái,
    Đàn cháu kỳ đà hết cả hăng !
    No đói thất thường, nào dám trách,
    Danh thơm bà ngoại thấu cung Hằng !
    Tiếng khen bà mắn rền năm cơi,
    Tội nghiệp thân ông, chỉ nghiến răng !
    Ông Ngoại ! Ngoại ơi ! Thương Ngoại lắm,
    Ba năm khôn, dại hóa ra... thằng !
    Chơi chim ắt mệt v́ nuôi nó,
    B́nh tĩnh nghe ông, chớ “tặc dzăng” !

    HOÀNG NGỌC VĂN
    Cám ơn 3 cháu Thương, Laura và Jimmy đă
    cho ông thi hứng để sáng tác bài thơ “khủng
    khiếp” này.

----------------------------------------

  • NÓI PHÉT

    Tôi con ông Trạng, cháu ông Nghè,
    Nói có trên trời, dưới đất nghe :
    Sức khỏe Hạng Vương cho một búng,
    Cờ cao Đế Thích chấp hai xe !
    Lặn ùm xuống biển lôi tàu lại,
    Nhảy thốc lên non bắt cọp về !
    Bữa nọ tạt chơi trong Nội phủ,
    Mấy ngh́n cung nữ phải ḷng mê !

    (Khuyết danh)

----------------------------------------

  • NÓI PHÉT
    (Họa ư bài “Nói Phét” của Khuyết Danh)

    Thơ tôi, Đỗ Phủ cũng im ro,
    Lư Bạch xụi râu đứng thập tḥ...
    Thôi Hiệu dâng ly hầu rượu, quạt,
    Vương Duy điếu đóm, ngáp buồn xo !
    Tố Như chạy mặt, ôm Từ Hải,
    Nguyễn Bính te tua, nhảy xuống đ̣ !
    Chị Điểm, cậu Luân teo vịnh nguyệt,
    Xuân Hương, Chiêu Hổ hết đường ṃ ?!
    Tài hoa như... Mỗ mà nghèo mạt,
    Thật trách anh... Trời chả biết cho !?!

    HOÀNG NGỌC VĂN

------------------------------------------

  • NH̀N SÚNG GIẶC,
    NHỚ SÚNG CHỒNG

    Tin các báo sáng sớm thứ Sáu ngày 03-01-1997 :
    “Một tên cướp 32 tuổi, sinh trưởng và cư ngụ tại
    Michigan, Hoa Kỳ, đột nhập nhà một Cụ Bà Mỹ
    85 tuổi, cướp của và đ̣i hiếp dâm cụ. Tên cướp
    khốn kiếp và vô luân này bị Cụ Bà đưa vào mê
    hồn trận và bị chính cụ bắn chết tại chỗ”.

    Cụ Bà Mỹ tám mươi lăm,
    Bị thằng ăn cướp vào thăm 4 giờ. (sáng)
    Ranh con bắt cụ cởi đồ..,
    Phất phơ súng lục nó quơ ngang tàng !

    Khiến cụ nhớ cơ hàn thuở trước,
    Cũng súng này rách mướp đời hoa !
    Biết bao máu lệ chan ḥa,
    Cũng hai viên ấy mà ra thân tàn !
    Cụ làm bộ hân hoan, thích lắm,
    Dụ “chàng” đi thăm thẳm từng pḥng...
    Nh́n súng giặc, nhớ súng chồng,
    Cụ vờ chớp mắt, má hồng hây hây !
    Cụ ngoắc khẽ : “lại đây mở két”,
    Và nghĩ thầm, la thét mất công !
    Khi “thằng phải gió” (*) xiêu ḷng,
    Cụ vồ ngay khẩu súng chồng ngày xưa.
    Rồi điên tiết bắn bừa tên cướp,
    Hắn phơi thây, chổng ngược, ngay đơ...
    Tưởng rằng “bị cáo” te tua,
    Ai hay Chánh Án phục thua mẹo thần :
    “Cụ hơn hẳn mười lần cảnh sát,
    Nuôi tốn cơm, bắt nạt dân lành...” !

    Nhân tài đâu chỉ tuổi xanh,
    Bà già há đă dễ ăn mà nhằm ?!
    Hoan hô, chúc Cụ trăm năm,
    Thằng ăn cướp đáng băm vằm làm gương !
    “Bạn dân” (1) nhông nhổng đầy đường,
    Chúng con kính thỉnh lên giường... trùm chăn !!!

    HOÀNG NGỌC VĂN
    (*) Rủ nhau lên núi hái chè,
    Gặp thằng phải gió nó đè em ra...
    (1) Tục truyền rằng : “Cảnh sát (Mỹ) là bạn dân” !!!

---------------------------------------------------

  • CA DAO TỴ NẠN

    Học hành chiếu lệ cho qua,
    Rồi ra em sẽ dần dà “phút tem”.
    Cần ǵ cặm cụi sách đèn,
    Vợ vàng bá cổ chồng đen = t́nh hồng !
    Người ta lặn lội kiếm chồng,
    Em đây mười bốn con bồng, con mang !

------------------------------------------

  • NAM NỮ B̀NH QUYỀN

    Ngày xưa nam nữ b́nh quyền,
    Sang đây phụ nữ leo lên làm bà !
    Chồng em xa mẹ vắng cha,
    Nên em đành phải làm bà chồng em !
    Để mà dạy bảo ngày đêm,
    Biết ăn biết ở cho êm cửa nhà !

    Triết... ra HOÀNG NGỌC VĂN

--------------------------------------

  • BÀI THƠ
    TA TẶNG CHO TA

    (Kính tặng tất cả các cơ quan truyền
    thông, báo chí Việt Nam hải ngoại,
    nhất là vùng Bắc California, Hoa Kỳ)

    Người cầm bút khác người cầm cuốc,
    Văn nhân ta phải thuộc nằm ḷng.
    Nào đâu phải chợ An Đông,
    Mà ta t́m vết, bới lông nhau hoài !
    Việc phải trái ai ai cũng biết,
    Lọ phải gào, ch́ chiết thị oai ?
    Khôn ngoan đối đáp người ngoài,
    Văn đàn sao lại trổ tài chửi nhau ?!
    Đă cầm bút vàng thau phải tỏ,
    Liệu tùy cơ to nhỏ cùng nhau.
    Quê hương đói khổ, cơ cầu,
    Sao không dùng bút giúp nhau trọn t́nh ?!

    HOÀNG NGỌC VĂN

---------------------------------------------

  • CHÂM NGÔN

    Ví phỏng đàn bà bằng phẳng cả,
    Anh hùng hào kiệt mấy ai mê ?
    * * *
    Giá thử đàn bà mà thẳng tuột,
    Thế gian nên tự sát cho rồi !

    * * *

    Trúc xinh trúc mọc bờ ao,
    Em xinh em hút thuốc lào cũng xinh !

    * * *

    Dù khôn, dù giỏi mặc ḷng,
    Anh hùng hết gạo, chạy rông cũng
    xoàng!
    * * *

    Dốc bồ thương kẻ ăn đong,
    Vắng chồng thương kẻ nằm không một ḿnh !
    (Ca dao ?)

------------------------------------------

  • NỖI L̉NG
    CÁI REST-ROOM


    Bác mẹ sinh em trắng trắng phau,
    Méo, tṛn một lỗ chổng phao câu !
    Sang, hèn hữu sự cần em cả,
    Sáng sớm, chiều, trưa cứ phải hầu !

    Xài em, không khéo rầy rà đa !
    Cha mắng, mẹ la toáng cả nhà.
    Cuống quít em lau, anh thọc thọc,
    Kẻ chờ, người đợi ngẩn người ra !

    Lom khom đè xuống nước cùng non,
    Tuổi hạc cũng như chú nhăi con.
    Hễ thiếu vắng em, nhăn mặt khỉ,
    Thỏa ḷng quân tử chốn lầu son !

    Hỏi mấy ai thương ? Chỉ phụ phàng,
    Em mang hạnh phúc đến trần gian.
    Anh hùng thộn mặt khi xa thiếp,
    Thỏa măn, ngoảnh đi, chẳng ngó ngàng !

    Ḷng dạ con người bạc tựa vôi,
    Trút xong, quất ngựa bỏ em rồi !
    “Nói hay đừng” (*) nói, xin suy gẫm...
    Tâm sự vơi đầy kiếp nổi trôi..!

    HOÀNG NGỌC VĂN
    (*) Xin đừung đọc lái

---------------------------------------

  • TAN TÁC THÂN TÔI !
    Ngày xưa chống Mỹ, chống Tây,
    Bây giờ chống... gậy ăn mày khắp nơi.
    Chống cho “Mỹ cút, ngụy rơi,
    Toàn dân no ấm bằng mười năm xưa” ! (1)

    Tôi có chờ đâu, có đợi đâu,
    Can chi “giải phóng” để tôi sầu ?
    Tôi thương “Mỹ, Ngụy” chuyên ḱm kẹp,
    Chán nón tai bèo với dép râu !

    Anh bảo vào Nam giải phóng tôi,
    Chao ôi ! Rơ chán, rơ buồn cười !
    Từ hàng tuổi hạc, -đàn con nít,
    Chó đá, tượng vôi- cũng rụng rời !

    Tôi vui nhận họ, anh vơ hàng,
    Từ cái rế nồi đến bếp than.
    Hồ hởi anh khiêng về Bắc hết,
    Người giàu, kẻ khó cũng lang thang !

    Nước Việt bây giờ hóa mỏ than,
    Làng trên, xóm dưới thảy đều than !
    Than van, rên xiết, lầm than lắm,
    Bốc láo Đảng khoe : “khối mỏ vàng” !

    Tôi có ưa đâu giống rợ Hồ,
    Ghét Lê-Nin-nít, thuyết tam vô.
    Ớn “thiên đàng Cộng” trào lên cổ,
    Bánh vẽ ăn hoài, ngấy ấm no !

    Nhà Nước cứ “no” dân khỏi “no”, (2)
    Tiến lên Chủ Nghĩa sướng như ḅ !
    Tôi đem thóc giống ra ăn hết,
    Tin Đảng, gia tài tôi hóa tro !

    Vào vét, vơ về, vênh váo vui,
    Thân tôi tù tội, thét, than trời !
    Điên đầu đần độn đi đeo Đảng,
    Tiều tụy thân tôi, thật tả tơi !

    HOÀNG NGỌC VĂN
    (1) Lời dụ dỗ, phỉnh gạt của giặc Hồ.
    (2) Lo, lo lắng. Lối phát âm lẫn lộn chữ L
    ra chữ N của đám cán ngố dốt nát Bắc Kỳ.

------------------------------------------

  • VÀI HÀNG...
    VẤN KẾ CHO AI


    Xem báo chí lăo càng thêm nản,
    Ông Clinton lănh... nạn đều chi !
    Thật ông chả biết cái ǵ,
    Muốn ngo ngoe phải pḥng khi... đỡ đ̣n.
    Dù có lúc nguyên con chiến đấu,
    Hay hứng t́nh em khẩu cầm chơi.
    Cũng đâu phải chuyện khơi khơi,
    Tính đâu ra đó kẻo đời cười chê.
    Tàn cuộc chiến tức th́ “pay off”,
    Giữ “rờ-suy”, làm copy ngay.
    Chứng minh sở thuế sau này,
    Tiền lương thu nhập; trả vay mấy phùa...
    Ai lại dại, từ thua tới... chết,
    Vợ con buồn cứ nghệt mặt ra !
    Thương ông dại chợ khôn nhà,
    Nam nhi sao để đàn bà... tấn công ?!
    Mặc mẹ nó tồng ngồng ra đó,
    Cứ bước qua, ḍm ngó làm chi ?
    Tùy cơ ứng biến tức th́,
    Anh hùng xông trận cứu nguy... sơn hà !
    Nhớ cụ Khổng quê nhà nước... Lỗ,
    Mà lời to, có lỗ ǵ đâu ?
    Mày râu há lụy... phao câu,
    Trượng phu vụng tính nông sâu, nhập
    nhằng ?
    Muốn đổi món, Săng Făng một chuyến,
    Nhật, Nga, Tầu, Thái, Miến thiếu chi ?
    Mần răng tai tiếng như ri,
    Vàng thau lẫn lộn, Hoa Kỳ... kỳ không ?!
    San Jose, ngày 01-4-1998

--------------------------------------

  • GẬY CHỈ HUY
    (Kính tặng TT. Bill Clinton)

    Trời sinh các đấng đàn ông,
    Mỗi anh một gậy, tướng trông đẫy đà.
    Chỉ nên chống quẩn vườn nhà,
    Chả nên mạo hiểm la cà vườn ai.
    Chỉ huy nhờ gậy trổ tài,
    Chọc trời khuấy nước hậu lai nể v́.
    Ngày xưa Thái hậu Từ Hy,
    Cũng đam mê gậy trị v́ muôn dân.
    Gậy thần tấc thước bất phân,
    Lúc co, lúc giăn điều quân mới tài !
    Khi thun ngắn, lúc vươn dài,
    Ầm ầm xông trận; lai rai câu giờ...
    Cầm quân phải khéo đường vờ,
    Thổi kèn lúc bại, dương cờ... rút êm. (1+2)
    Xuất quân bất luận ngày đêm,
    Pḥng không, đại bác pháo thêm dập dồn...
    Khi đả viện, lúc công đồn,
    Nhịp nhàng trên dưới, ngất hồn đối phương.
    Anh hùng khét tiếng đoản, thương,
    Phàm phu múa gậy nghiệp vương nhạt nḥa! (3)
    Tiên ông hiệu Vĩnh Sanh Ḥa, (4)
    Vang danh gậy trúc nhà nhà yên vui !

    HOÀNG NGỌC VĂN
    (1) TT. Clinton có tài chơi Trumpet và ông rất thích
    được thổi kèn. (2) Trong chiến trận, VC. thường thổi
    kèn hô xung phong, kỳ thực là để rút lui (chém vè).
    (3) Người không có mạng đế vương, lại thêm múa gậy
    vụng, rất dễ trở thành kẻ... bị gậy !
    (4) Các cụ Việt Nam ta thường dùng rượu Vĩnh Sanh
    Ḥa, hiệu ông già chống gậy, để tăng cường sinh lực.

--------------------------------------------

  • THÂN TÔI
    (Tặng TT. Hoa Kỳ Bill Clinton)

    Ngẫm lại đời tôi thế cũng nhàn,
    Chẳng như bè bạn kiếp lầm than !
    Đèo ḅng cho lắm thân bầm tím,
    Vụng trộm làm chi đến vơ vàng ?!

    Tôi cứ ung dung rượu với chè,
    Ra vào đủng đỉnh một sơn khê.
    Một rừng, một núi, một khe suối,
    Tựa Chúa Sơn Lâm đợi tối về...

    Đấm bóp, găi lưng một vợ tôi,
    Leo trèo chi lắm để lôi thôi !
    Thủ thân quốc sách tôi an phận,
    Lững thững nhàn du cũng núi đồi !

    Nổi tiếng đâu v́ lắm mối riêng ?
    Ngày đêm dăm cử, chịu làm siêng...
    Ruộng nương một khoảnh lo cày cấy,
    Lọ phải lên trời mới giống tiên ?!

    HOÀNG NGỌC VĂN

------------------------------------------

  • NHỔ RĂNG TỰ TRÀO

    Bóp mồm bóp miệng khắp người ta,
    Dẫu tướng cũng vâng một phép bà !
    Thất thế xụi râu đành lép vế,
    Sa cơ muối mặt chịu trầy da.
    Ngày xưa ăn bẩn răng c̣n dính,
    Hậu hoạn vêu mồm họng nhả ra !
    Khạc lửa vênh mày toan trị quốc,
    Thở than, đấm ngực khóc oan gia.
    To đầu há đă nghênh ngang được,
    Người chết danh c̣n, cọp để da.

    HOÀNG NGỌC VĂN

---------------------------------------

  • KHUYÊN “BÁC”
    LÊ ĐỨC ANH

    (Tin các báo: Lê Đức Anh, Chủ tịch nhà nước
    CSVN bị bại xuội v́ tai biến mạch máu năo)

    U mê chuốc măi chén phiền,
    Ố danh nỡ để tổ tiên, giống ṇi !

    Được tin Lê Đức Anh đau,
    Ḷng tôi quặn thắt như tàu rời ga...
    Bác đi, bỏ vợ con à ?
    Nhà lầu, xe pháo, thịt thà ai “chơi” ?
    Công lao chém giết một đời,
    Bác theo Việt cộng, để rồi tay không ?!
    Chính chuyên gái chỉ thờ chồng ?
    Bác lăn quay, mợ chổng mông nằm chờ ???

    Tôi thương bác khù khờ, nên nhắc :
    Vấn tâm xem, theo giặc thuở giờ.
    Từ ngày nối giáo giặc Hồ,
    Một tay bác, mấy vạn mồ lương dân ?

    Xét ḿnh lại, bao lần bóp cổ ?
    Giết, phanh thây tằng tổ người ta...
    Oan hồn uổng tử khóc la,
    Bác gây tội ác, hồn ma nhập vào !

    Xui khiến bác chỗ nào cũng thấy,
    Rặt thây người, máu chảy, đầu rơi !
    Cho nên bác mới rụng rời,
    Trợn trừng đôi mắt, liên hồi năo tim...

    Tôi khuyên bác mau t́m cơi phúc,
    Chuộc tội xưa tống ngục, giết người...
    Lập đàn, vái lạy đất trời,
    Giải oan trăm họ ngậm cười ngàn thu...

    Phải chấm dứt gây thù chuốc oán,
    Lập Tự Do -súng đạn quẳng đi-.
    Dân no, bác khỏe tức th́,
    Nếu không, bác đến nhị tỳ nay mai !

    Phải lập tức trải dài Dân Chủ,
    Bắc Trung Nam, máu mủ một nhà.
    Thanh b́nh hoan lạc âu ca,
    Toàn dân vui sống, hồn ma chạy dài !

    Thế là bác khỏe hoài hoài !

    HOÀNG NGỌC VĂN

---------------------------------------------

  • SAO DẠI THẾ ?!
    (Tin các báo : Bộ ba Mười,
    Anh, Kiệt về vườn)

    Được tin ba bác về vườn,
    Tự nhiên tôi thấy cảm thương kiếp người !
    Thương ba bác đôi lời nhắn nhủ :
    Sao bỗng dưng đội mũ về vườn ?!
    Ngôi cao chót vót Trung Ương,
    Sữa bơ đớp hít, từ đường ấm no.
    Lại rủ rê giở tṛ từ chức,
    Để chầu ŕa ngồi đực mặt ra ?!
    Hay là đă nặng đô la,
    Kiếm đường chuồn trước tà tà, thảnh thơi ?
    Khuyên ba bác cứ ngồi “chơi” tiếp,
    Dân đói meo mặc kiếp ngựa trâu.
    Ta ăn trên cổ, trên đầu,
    Toàn dân chết chổng phao câu, sá ǵ ?!
    Sao dại thế lại đi từ chức,
    Cứ ù lỳ mặc sức no say.
    Việt Nam có tiến hay lùi,
    Ta ngồi thụ hưởng rung đùi, mặc ai !
    Cứ nhắm mắt, quan tài nào thấy ?
    Cứ nhởn nhơ dăm bảy đào tơ !
    Ngày đêm ta cứ ỡm ờ,
    Sáng, trưa, chiều, tối sữa bơ ta dùng !
    Cả nước có lăn đùng ra chết,
    Đảng, Trung Ương có thiệt ǵ đâu ?!
    Làm người... kệ tiếng mai sau,
    Tôi khuyên ba bác thi nhau ngồi lỳ !
    Dân nhăn răng, có hề chi ?!!

    HOÀNG NGỌC VĂN

--------------------------------------------

  • ĐƯỢM MỘT MÀU TANG
    (Tin kinh hoàng : Thứ Ba, 20-4-1999 lúc 11:30
    sáng, vài tên cựu học sinh Trường Trung Học
    Columbine,Littleton,Colorado nổ súng bừa băi
    vào bạn học, sát hại 18 người, nhiều học sinh
    khác bị thương nặng, nhẹ)

    Học sinh trung học Denver,
    Hơn mười tám mạng bị phơ chổng kềnh !
    Tông Tông - Cả nước giật ḿnh,
    Toáng lên, kêu cả Vệ binh... cứu bồ.
    Trực thăng, cứu hỏa, tàu ḅ,
    Hơn trăm cảnh sát thập tḥ thét vang.
    Phố phường đượm một màu tang,
    Thầy cô, cha mẹ, cả làng... thất kinh.
    Phóng viên báo chí, truyền h́nh,
    Trợn trừng, há hốc săn tin dập dồn...
    Xét ra tài phiệt thật khôn,
    Bán buôn vũ khí, du côn thả dàn.
    Mua dăm khẩu súng ? - Chuyện xoàng,
    Lư do dùng súng ? - Lại càng khỏe re !
    Chả cần như học lái xe,
    Vui tay, ta bọp vài ngoe đỡ buồn !
    Tạo thêm công việc chuyên môn,
    Nhà tù, thầy căi, mộ chôn dập d́u !
    Đời không loạn thế, buồn thiu,
    Khăn tang phất phới cho nhiều thằng no !

    HOÀNG NGỌC VĂN

------------------------------------------

  • TRĂM NĂM
    TRONG CƠI NGƯỜI TA


    Năm 1979, Trung Cộng “dạy cho Việt Cộng một
    bài học”. VC. căm hờn,rủa Trung Cộng là đồ
    phản động,nhưng vẫn tôn thờ Nga sô. Cùng thời
    gian đó, VC. lại đề ra chính sách 3 khoan: 1. Chưa
    yêu, khoan yêu, 2.Lỡ yêu, khoan cưới, 3. Lỡ cưới,
    khoan đẻ. V́ thế, trong giới thi, văn người Việt tỵ
    nạn có bài thơ phản ứng, lưu truyền như sau :


    Trăm năm trong cơi người ta,
    Người ta ai cũng thụt ra, thụt vào.
    Lạc hậu như thể nước Lào,
    Người ta cũng cứ thụt vào, thụt ra.
    “Văn minh” như thể nước Nga,
    Người ta cũng vẫn thụt ra, thụt vào.
    “Phản động” như thể “bọn” Tàu,
    Người ta cũng cứ thụt vào, thụt ra.
    Thế mà chỉ ở nước ta,
    Người ta lại cấm thụt ra, thụt vào !

    HOÀNG NGỌC VĂN (sưu tầm)