Đồng Hành

TÙY BÚT

Những điều trông thấy mà đau đớn ḷng

 

              CÔNG CHA NHƯ NÚI THÁI

            NGHĨA MẸ TỰA BIỂN ĐÔNG

Lời dẫn nhập : Chuyện xảy ra thật 100%. Các nhân vật là hư cấu. Nếu có sự trùng hợp về tên tuổi, chẳng qua là vô t́nh. Tác giả xin chân thành cáo lỗi.

                                       * * *

Tôi quen biết và rất thân với một cặp vợ chồng, “người có đạo” hẳn hoi từ lâu lắm rồi, khoảng từ 60 năm trước đây. Tạm đặt tên cặp vợ chồng ấy (theo thủ tục thường lệ và theo lương tâm trách nhiệm) là ông Cao Lee, v́ ông ta lùn và trông giống người Đại Hàn lắm. Cũng tạm đặt tên bà vợ là Đặng Thị Én, v́ bản chất thích bay nhảy để “nổ, tŕnh diễn thời trang, sô-ấp và khoe khoang”. Bà lại thuộc gịng tộc “em cha, cháu sơ” chính hiệu con nai vàng ngon lành ! 

Cả hai vợ chồng đi lễ nhà thờ khá đều đặn. Ông bà đang định cư ở vùng Bắc Cali., đều đang đi làm cả, và làm chủ khoảng mươi, mười lăm căn nhà vài ba tầng cao ngất ngưởng, gió thổi hiu hiu... (Theo lời ông bà chính thức công khai thông... cáo như rứa) !

Thời VNCH, ông chồng là Quận trưởng, Phó quận ǵ đó. Bà vợ đang chuẩn bị du học th́ VC vào, hóa ra hụt hẫng.

Ông bà bạn tôi ấy có cô con gái sắp gả chồng, bèn “x́-pông-so” (sponsor) cho mẹ chồng (trên 80 tuổi) và ông anh vợ là một Linh mục, dắt díu nhau sang Hoa Kỳ dự đám cưới cháu gái, mục đích để “quan trên trông xuống, người ta trông vào”.

Sau đám cưới của con gái, hai vợ chồng gọi điện thoại xuống San Jose, ngỏ ư muốn chở mẹ xuống thăm bà cô họ. Đương nhiên bà cô mừng lắm, v́ đă gần ba chục năm chưa gặp lại nhau. Bà cô này đă xấp xỉ 80, là người tàn tật, bị strock “tay khoèo chân đá”. Ông dượng là một cụ già cũng đă trên 80.

Ông con đơn thân độc mă, “một người một ngựa” chở Mẹ từ “tư dinh” xuống San Jose thăm bà cô, rồi -vô t́nh hay cố ư-, “để quên” Mẹ ở luôn tại đó suốt một tháng trời, mà hai vợ chồng không hề đoái hoài, điện thoại hỏi thăm Mẹ lấy một tiếng, hỏi rằng Mẹ có khỏe không, Mẹ ăn, ngủ được không ? Sau một tháng, bà cô họ và ông dượng phục dịch hết nổi, v́ “thân già mà tàn tật”, bèn chẳng-đặng-đừng phôn lên yêu cầu người con “quư tử” và nàng dâu “hiếu thảo” xuống “rước” Mẹ về. Khi đến đón Mẹ về, không hề bồi hoàn, thanh toán lấy 1 xu tiền nuôi Mẹ suốt một tháng trời đằng đẵng ấy, trong khi bà cô và ông dượng “nạn nhân” th́ “xơi” tiền... tàn tật từ ông George Bush (!?)

Kẻ viết bài này là người “hân hạnh” được biết rành rẽ 100% chuyện “hiếu đễ siêu đẳng” này, nên muốn gióng lên tiếng chuông xây dựng và cảnh tỉnh độc giả rằng, nếu đă “trân trọng kính mời” cha mẹ, thân nhân ḿnh sang du lịch Hoa Kỳ, th́ NÊN PHẢI đối xử tử tế với họ và phải công bằng với tha nhân, bằng cách :

* Đừng “đem... Mẹ bỏ chợ” !

* Phải sống công bằng với tha nhân, v́ : người nghèo, người già và người tàn tật tại Hoa Kỳ, đă và đang được chính phủ nước này cưu mang, dù chính con cái những người thụ hưởng phúc lợi an sinh xă hội ấy có đóng thuế cho chính phủ đi chăng nữa, th́ những người đứng ra bảo lănh (sponsor) thân nhân như trường hợp kể trên, dĩ nhiên có hai, ba jobs, có mười mấy căn nhà, KHÔNG NÊNKHÔNG ĐƯỢC PHÉP để cha mẹ, thân nhân của ḿnh, do lời ân cần mời mọc của chính ḿnh -từ Việt Nam sang Mỹ du lịch- lại nhẫn tâm “bám” vào những người nghèo, những người tàn phế, khiến chính phủ đă đang “ôm” gánh nặng, lại vô cớ “cơng” thêm gánh nặng phi lư, bất công hơn.

“Công Cha như núi Thái Sơn,

Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra.

Một ḷng thờ mẹ kính cha”,

Đừng quăng cha mẹ vào nhà... người dưng !!!

một cách vô trách nhiệm và tệ bạc như rứa.

Điểm đặc biệt nữa là, trước ngày bà mẹ trở về lại Việt Nam v́ quá tủi thân, vợ chồng ông “quư tử” Cao Lee lại chở bà cụ xuống San Jose thăm bà cô họ thêm “một chuyến tàu vét” hai ngày nữa !

Khi bà mẹ về đến Việt Nam đă 3 ngày an toàn, “ông con và bà dâu” quư tử này lại tỉnh bơ, không hề phôn báo cho bà cô biết, khiến bà hồi hộp, lo lắng và nóng như người ngồi trên đống lửa. Được chính bà cô than vắn thở dài về việc này, tôi khuyên bà nên gọi điện thoại hỏi xem sao, th́ lúc ấy mới vở lẽ, được ông “quư tử” thông báo là “mẹ con đă về đến nhà cách đây... 3 ngày rồi, bằng an, vô sự”. Được biết, vợ chồng ông “quư tử” này là người rất ưa thường xuyên...giới thiệu chương tŕnh... “ḿnh là người có học, có bằng cấp, có miệng... rộng”, nhưng thật đáng tiếc, lại bị mắc bệnh... câm !

CAO THỊ TỰ VẤN